"Hai người nói chuyện gì mà lâu thế? Nam Nam khó khăn lắm mới về được, sao không mau đi tắm rửa rồi ngủ cho ngon đi? Chuyện gì thì để mai nói."
Khi Lâm Nam và bố Trần từ trên lầu xuống, mẹ Trần đã tắm rửa xong cho Tiểu béo Hiên và đang chuẩn bị dỗ cậu bé ngủ.
"Vâng, con qua bên kia tắm rửa rồi ngủ đây. Hiên Hiên lúc nãy bị dọa sợ, ban đêm ngủ sẽ bị giật mình, mẹ nuôi vất vả một chút dỗ dành nó nhé. Ban đêm nhớ khóa cửa cẩn thận, cửa sổ con đều lắp đặt thiết bị báo động điện tử, nếu bị phá hoại sẽ tự động kêu." Lâm Nam rất cẩn thận, đây cũng là lý do tại sao vừa về cô đã nói với bố mẹ Trần về đường hầm bí mật trong biệt thự, một khi biệt thự bị tấn công từ bên ngoài, họ có thể nhanh chóng thoát đến chỗ cô qua đường hầm.
"Con cũng ngủ sớm đi, đừng có lại lén lút làm việc gì đó." Mẹ Trần xoa mặt Tiểu béo Hiên đầy thương xót, cảm thấy cháu ngoại yêu quý của mình gầy đi rồi, trước đây khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, bây giờ chỉ còn da bọc xương.
Thực ra Tiểu béo Hiên không gầy đi nhiều, chỉ là mẹ Trần quá xót xa thôi.
Lâm Nam ngăn bố Trần tiễn mình, một mình cô ba bước thành hai đi về biệt thự.
Tướng Quân vẫn đang đợi cô ở sân.
Bây giờ sau khi biến dị, lông của Tướng Quân càng dày hơn, ở ngoài sân cả đêm cũng không thấy bị lạnh. Trước đó nó bị hôn mê nằm chắn ở cửa chính, sau khi được ăn no nê thì lại hồi phục hoàn toàn, không hề có dấu hiệu bị cảm cúm, sức sống của động vật biến dị quả nhiên mạnh mẽ.
"Ngoan lắm." Lâm Nam xoa xoa bộ lông dày trên cổ Tướng Quân, gãi ngứa cho nó.
Chơi với Tướng Quân một lúc, Lâm Nam đi vòng qua chuồng gà xem gà và dê.
Mới đi được vài bước, Lâm Nan quay đầu lại thì thấy Tướng Quân cũng đang đi theo sau mình. Rõ ràng là một núi thịt khổng lồ, vậy mà khi đi lại không hề phát ra tiếng động, có lẽ đây là năng lực thiên bẩm của Tướng Quân sau khi biến dị.
Dù sao khi còn nhỏ nó đã rất giỏi phục kích, không lý nào sau khi biến dị lại mất đi bản năng thiên phú.
Lâm Nam cũng không quản nó, nhiệm vụ canh giữ nhà vẫn là do cô giao cho Tướng Quân, vì vậy cô sẽ không đưa ra quá nhiều mệnh lệnh phức tạp để can thiệp vào nó, tránh cho nó bối rối rồi không nghe lời.
Gà trong chuồng không bị biến dị, sau khi được cho ăn rau và uống nước, những con gà này đều đã hồi phục. Hai con dê cũng may mắn, vẫn đang nhai lại thức ăn trong miệng, cặp vợ chồng dê bình tĩnh một cách khác thường để mặc Lâm Nam quan sát, lại không hề sợ con chó ngao Tây Tạng khổng lồ đi theo sau Lâm Nam.
Nhìn thấy sân viện vẫn giữ được sự yên bình như trước ngày mạt thế, tâm trạng bạo ngược khát máu của Lâm Nam cũng bình tĩnh lại.
Việc không thể xác định được ngày mạt thế có thực sự xảy ra hay không đã gây áp lực tinh thần rất lớn cho Lâm Nam, nỗi lo lắng cho bạn bè, cho bố mẹ Trần sau khi ngày mạt thế bùng nổ khiến Lâm Nan ăn không ngon ngủ không yên, cũng may là Lâm Nan thỉnh thoảng tự tìm cách giải tỏa, viết tiểu thuyết là một cách, đánh nhau với huấn luyện viên Triệu cũng là một cách, giết zombie lại càng là cách trực tiếp nhất.
Sau khi tuần tra kỹ lưỡng biệt thự của mình từ trong ra ngoài, Lâm Nam đi tắm rửa rồi ngủ.
Lâm Nan ngủ rất ít, 4 tiếng sau cô lại tỉnh dậy. Vẫn như thường lệ, trước tiên cô đi chăm sóc cây cối của mình, sau đó dùng lá già hái được để cho gà và dê ăn.
Con Tướng Quân vẫn cứ lẽo đẽo theo vào theo ra. Thân hình cao 2 mét của nó quả thật cũng gây khó dễ cho nó, mỗi lần leo cầu thang, bộ lông dày cộm cứ cọ xát vào hai bên tường.
Không gian trên sân thượng cũng chẳng lớn hơn cái sân là bao, chân của tướng quân vô tình giẫm lên luống rau diếp mà Lâm Nam đã ươm được hai tuần.
Khi Tướng Quân ngây thơ nhấc chân lên, đã có hơn chục cây rau diếp bị nó giẫm nát.
"... ..."
Mấy cây rau diếp ấy đã có sáu lá, cao năm phân rồi, cô còn đang định chuyển chúng sang trồng thủy canh.
Lâm Nam đưa mắt nhìn lên, vậy mà lại thấy được vẻ mặt hoang mang không hiểu sao đường đi lại hẹp như vậy trên khuôn mặt to lớn của con chó, giữa ban ngày ban mặt mà Lâm Nam cứ ngỡ mình thấy chó ngao thành tinh.
Hãy tưởng tượng một chú chó khổng lồ, nội tâm vẫn là cún con, muốn được ôm ấp, không được ôm thì lại bày ra vẻ mặt tủi thân, mẹ không thương nó nữa... Nội tâm Lâm Nam cũng sụp đổ.
"Là mày to ra đấy, chó ngốc, xuống dưới chơi đi."
Lâm Nam phải cảm tạ trời đất là Tướng Quân không có thói quen đòi ôm, trước đây cô cũng không để nó hình thành thói quen này, nếu không bị quả núi thịt cao 2 mét đè xuống thì chắc muốn * ra quần luôn.
Tướng Quân vẫn còn đang nghiên cứu xem tại sao đường đi dưới chân lại hẹp như vậy, bị Lâm Nam xua tay đuổi xuống lầu, nó mới cẩn thận xoay người, rồi cái mông béo vô tình đụng vào giàn bí đao, may mà Lâm Nam nhanh mắt nhanh tay, vội vàng bước tới đỡ lấy giàn bí đang đổ nghiêng, nếu không thì mấy quả bí đao to tướng chuẩn bị hái xuống để dành ăn qua mùa đông sẽ bị rơi vỡ mất.
Đợi Lâm Nam đỡ giàn bí xong quay đầu lại thì Tướng Quân đã lấm lét chuồn mất, Lâm Nam chỉ kịp nhìn thấy tàn ảnh của nó đang rón rén chạy nhanh xuống cầu thang.
"Huấn luyện viên tìm đâu ra cái con hàng nhị hóa* này vậy trời..."
*Nhị hóa: dễ thương một cách ngu ngốc
Nếu có dịp gặp lại, cô nhất định phải hỏi cho ra lẽ với huấn luyện viên Triệu.
Vì đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn này, để phòng ngừa, Lâm Nam đã gia cố lại tất cả những giàn mà cô cho là không đủ chắc chắn. Thậm chí còn dọn dẹp cả khu vực gần cầu thang để chiều lòng con hàng nhị hóa này.