Sau khi phạt Tướng Quân xong, Lâm Nam lại nấu cho mình và nó một nồi thức ăn khuya lớn.
Con Tướng Quân này đúng là loại nhớ ăn không nhớ đánh, rõ ràng mới bị Lâm Nam phạt xong, vậy mà Lâm Nam nấu mì bò cái là nó đã cắm đầu vào ăn ngấu nghiến.
"Chó ngốc. Huấn luyện viên còn nói mày là giống thuần chủng nữa chứ, tao dám cá mày nhất định là lai Husky." Lâm Nam lấy chân chọc chọc vào cái mông béo ú của Tướng Quân, kết quả là nó vẫn không hề bận tâm, tiếp tục vùi đầu vào bát mì bò.
Lâm Nam bĩu môi, tự bê bát mì to của mình đi rửa.
Trong nhà nhiều thêm hai mươi mấy con gà, hai con dê, một con chó, Lâm Nam tính toán chi tiêu thức ăn hàng ngày, phát hiện mình tạm thời vẫn còn lo liệu được.
Gà thì cũng giống như dê, có thể ăn lá rau già hái trong vườn.
Rau Lâm Nam trồng trong vườn không định bán, mỗi ngày đều có thể hái được hai thau lá rau già, hoàn toàn có thể nuôi thêm mấy chục con vịt.
Tuy nhiên vịt thì quá ồn ào lại xấu xí, còn rất tốn nước, đối với ngày mạt thế mà nói thì không phải là một lựa chọn tốt.
Còn về phần chó, Tướng Quân chỉ có thể ăn chung với cô.
"Mày tốt nhất là phải biết nghe lời, nếu không tao lỗ vốn to đấy." Lâm Nam lại chọc chọc vào cái mông to của con chó béo đang ngủ bên cạnh.
Tính toán xong xuôi, Lâm Nam gập cuốn sổ lại rồi đi ngủ.
Ưu điểm của việc là dị năng giả chính là thể lực tốt hơn rất nhiều, nếu không thời gian của Lâm Nam căn bản là không đủ dùng, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, thời gian còn lại đều bận rộn chuẩn bị cho ngày mạt thế.
Thực ra, không chỉ một lần Lâm Nam hy vọng mạt thế có thể bị đôi cánh bướm của cô quạt bay đi. Nếu mạt thế không đến, thì tiêu hết tiền cũng chẳng sao, tiêu hết lại kiếm lại là được. Điều đáng sợ nhất là tự lừa dối bản thân, không dám đối mặt với mạt thế, đến khi nó thực sự bùng nổ mà không chuẩn bị gì thì hối hận cũng không kịp.
Sáng sớm thức dậy, Lâm Nam nhìn đồng hồ, thấy còn sớm, mới chưa đến 5 giờ.
Nghĩ đến việc mình còn rất nhiều kiện hàng chưa bóc, Lâm Nam quyết định đi bóc hết số hàng đó.
"Ừm... đây là giày bốt?"
Lâm Nam mở ra xem, thấy bên trong là cả một thùng giày bốt cao cổ.
Giày bốt được làm từ da bò thật, rất chắc chắn, đều được làm từ những nguyên liệu tốt nhất. Nhìn phần mũi giày cứng cáp và đế giày dày dặn, Lâm Nam nghĩ chắc chắn có thể chống đỡ được sự cào cấu của zombie thông thường.
Quyết định chọn một đôi đi thử, ống giày vừa đến đầu gối, không hề cản trở Lâm Nam vận động.
Lâm Nam đi đi lại lại, nhìn thấy bên cạnh có một cục xi măng, liền giơ chân đá một cái.
"Ầm!!"
Chỉ thấy cục xi măng đó đập vào tường vỡ thành vô số mảnh vụn.
"Wow, chất lượng tốt đấy, có thể đặt thêm được đấy." Lâm Nam nhìn đôi giày bốt của mình, trên đó chỉ có một dấu vết nhỏ.
Nói là làm, Lâm Nam dựa theo size giày của những người quen thuộc, mỗi người đặt thêm một thùng. Giờ mua sắm trên điện thoại thật tiện lợi, sau khi đặt hàng chỉ cần chờ đợi vài ngày là được.
Hơn nữa, vì Lâm Nam đặt hàng đủ sảng khoái, chủ shop còn nhận thêm đơn đặt hàng đặc biệt của cô. Giúp cô dùng da bò tốt nhất để may giáp bảo vệ, sử dụng loại da bò có chất lượng giống như giày quân đội.
"Chị à, chị dùng những bộ giáp này để làm gì vậy?" Nhân viên chăm sóc khách hàng rất tò mò về mục đích đặt hàng giáp bảo vệ của Lâm Nam.
"Ồ, chúng tôi chơi cosplay, nhưng chất lượng phải tốt, đều là bán cho các cậu ấm cô chiêu." Lâm Nam giải thích như vậy.
Lâm Nam bản thân chỉ là một nhân vật nhỏ bé, cô căn bản không thể kiếm đâu ra áo chống đạn. Thực ra nếu nói về mối quan hệ, cô cũng không phải là không có. Ví dụ như huấn luyện viên Triệu, nhìn là biết không phải người thường, chỉ là bản thân Lâm Nam có bí mật, cô không dám tìm huấn luyện viên Triệu, sợ bị đôi mắt cú vọ của anh nhìn thấu.
Hơn nữa mục đích chính của cô là để tránh bị zombie cào trúng, cho nên áo giáp da bò vẫn thích hợp hơn. Đủ chắc chắn, diện tích bảo vệ lớn, có thể bảo vệ bản thân một cách tối đa.
"Vâng thưa chị, chúng em sẽ nhanh chóng làm xong cho chị. Nhất định sẽ làm theo yêu cầu của chị, chị yên tâm." Cô em nhân viên bán hàng nói chuyện ngọt ngào vô cùng.
Đặt hàng xong, Lâm Nam tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Hàng ngày tưới nước cho cây, cho gà ăn, cho dê ăn, cho chó ăn, sau đó đến quầy thịt heo chặt xương heo.
Tuy trong lòng Lâm Nam đã sớm có linh cảm sẽ lại chạm mặt mẹ Lâm và Trình Đông Tuấn ở cửa hàng hoa quả, nhưng không ngờ tới Hoàng Bích Liên cũng đến.
"Nam Nam, đây là em dâu con, Bích Liên. Đây là lần đầu tiên con gặp nó phải không?" Mẹ Lâm hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt không chào đón của Lâm Nam, vẫn rất nhiệt tình xây dựng lại tình cảm với Lâm Nam. Không đúng, phải nói là mẹ Lâm hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt không chào đón của Lâm Nam đối với ba người bọn họ, cho dù có nhìn thấy cũng coi như không thấy.
"Chị cả." Hoàng Bích Liên dịu dàng gọi Lâm Nam một tiếng chị.
Tuy nhiên Lâm Nam biết rõ người phụ nữ bề ngoài dịu dàng này nội tâm ác độc đến mức nào, cú đẩy năm đó đã đánh thức hoàn toàn kỳ vọng nực cười của Lâm Nam đối với tình thân.
"Ba người không cần đi làm sao?" Ngày nào cũng đến đây chặn cô.
"Chúng ta đã bàn bạc rồi, mẹ thấy con ở cửa hàng hoa quả bận rộn như vậy, nên để em trai và em dâu con đến giúp con, đỡ cho con một mình bê vác nặng nhọc."
"Ồ... thật là có lòng." Hoá ra là nhắm vào cửa hàng trái cây của cô.
Đối với những lời ngon ngọt của mẹ Lâm, tai Lâm Nam tự động lọc bỏ. Ừ à cho qua chuyện, Lâm Nam mở điện thoại ra xem thì thấy bên livestream đang náo loạn, rất nhiều fan cũ đang chửi bới, yêu cầu Lâm Nam trả lại toàn bộ quà tặng trước đó.
"Tiểu Linh, đây là chuyện gì vậy?"