"Tiểu Linh, hôm nay không livestream nữa. Em tiếp tục trông cửa hàng nhé."
Lâm Nam quyết định giải quyết dứt điểm, trước tiên xử lý mẹ Lâm và Trình Đông Tuấn, đỡ cho bọn họ tiếp tục bám lấy mình.
Cởi bỏ đôi găng tay trắng trong tay, Lâm Nam lái chiếc xe bán tải nhỏ chở bọn họ đi xem nhà, nhất định phải giải quyết xong trong ngày hôm nay. Dù sao thì 10 vạn tệ hôm nay cũng phải bỏ ra rồi, bọn họ muốn mua ở đâu thì mua.
Trương Tiểu Linh nghe Lâm Nam nói không livestream nữa, trong lòng lo lắng không thôi, vắng mặt livestream thế này sẽ mất follow mất. Bây giờ trên mạng nhiều hot girl như vậy, chỉ cần ít xuất hiện một ngày, những người giàu có kia sẽ lập tức chạy theo người khác ngay.
Nghĩ đến những khoản thưởng, Trương Tiểu Linh lại nghĩ mặt mộc của mình cũng không thua kém gì Lâm Nam, chỉ cần trang điểm là hoàn toàn có thể thành hot girl thay thế Lâm Nam livestream. Nghĩ vậy, Trương Tiểu Linh liền cả gan làm thật.
Lâm Nam đang dẫn mẹ Lâm và Trình Đông Tuấn đi mua nhà hoàn toàn không ngờ rằng Trương Tiểu Linh lại giở trò sau lưng mình như vậy.
"Sao lại lái một chiếc xe bán tải thế này, tiền này chẳng thà mua chiếc xe con, đến lúc em trai kết hôn thì dùng làm xe cưới, có mặt mũi biết bao." Mẹ Lâm chê bai chiếc xe bán tải quê mùa xấu xí.
"Hay là lấy 10 vạn tiền mua nhà đi mua xe?" Lâm Nam cười nói. Nếu bây giờ chiếc xe bán tải này mà đổi thành xe con, Lâm Nam dám chắc chắn rằng sau khi mượn làm xe cưới xong thì sẽ không bao giờ lấy lại được nữa.
May mà cô không mua trả góp xe việt dã, nếu không chắc chắn sẽ lộ tẩy, cô còn giả nghèo gì được nữa.
Lâm Nam sớm trở về thành phố Y, căn biệt thự hiện tại của cô nằm ngay vị trí trung tâm của căn cứ an toàn thành phố Y, cũng không cần đến xe việt dã như Jeep Wrangler để vượt núi băng rừng chạy nạn nữa. Tiết kiệm được một khoản tiền chuẩn bị cho việc chạy nạn, Lâm Nam sẽ có thêm nhiều tiền để kinh doanh vốn sống cho căn cứ an toàn hơn.
Cũng coi như gia đình mẹ may mắn, khu chung cư Kim Bích vốn dĩ nằm trong phạm vi căn cứ an toàn, dù là vùng ven cũng may mắn hơn người dân thành phố G rất nhiều. Hơn một ngàn vạn dân số cuối cùng chỉ còn lại chưa đến một trăm vạn, thật sự quá thảm khốc. Chỉ là Lâm Nam lực bất tòng tâm, cô nhiều nhất chỉ có thể bảo vệ những người mình quan tâm, những người khác có thể giúp được thì sẽ giúp.
"Thôi được rồi, đến lúc đó hỏi mượn xe của bố Băng Băng cũng được." Mẹ Lâm ngược lại rất hiểu rõ tình hình bạn bè của Lâm Nam, biết Lâm Nam có một người bạn thân rất giàu có.
"Chậc." Lâm Nam lười nói chuyện.
Đợi Lâm Nam đưa bọn họ đến phòng mua bán khu chung cư Kim Bích, Lâm Nam cũng không cho hai người họ cơ hội lằng nhằng, trực tiếp bảo nhân viên kinh doanh dẫn bọn họ đi xem căn hộ ba phòng ngủ, hai phòng khách vị trí đẹp. Ba phòng ngủ, hai phòng khách, đủ cho cả gia đình ở, bố mẹ vợ và bố mẹ chồng cùng đến giúp trông cháu cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
Lâm Nam thừa nhận bản thân có chút cố ý, muốn xem náo nhiệt nhà vợ và nhà chồng của em trai cãi nhau như chó tranh xương, nếu khi mạt thế bùng nổ bọn họ còn sống.
"Được rồi, lấy căn tầng 8 này đi." Chung cư ở thành phố loại bốn không đáng giá lắm, một mét vuông cũng chỉ hơn bốn nghìn tệ, hoàn toàn không thể so sánh với hơn bốn vạn tệ một mét vuông ở thành phố lớn, mua rồi còn phải lo lắng nó có bị rớt giá hay không, rớt giá mạnh còn bị lỗ nặng.
Cho nên mua một căn ba phòng ngủ, hai phòng khách không phải là chuyện gì khó khăn.
Chỉ là mẹ Lâm quen bóc lột con gái bù đắp cho con trai, vậy mà lại muốn Lâm Nam giúp em trai mua căn đắt nhất khu Kim Bích. Thật sự cho rằng Trình Đông Tuấn có ngai vàng để kế thừa, còn dám mở miệng muốn Lâm Nam mua Biệt Uyển Hoàng Đình.
"Có mua không? Không mua thì lát nữa tôi tiêu hết 10 vạn này." Lâm Nam lập tức lấy tiền ra uy hiếp.
"Mẹ, mẹ bớt nói vài lời đi." Trình Đông Tuấn lập tức kéo mẹ sang một bên, không xét nét gì hết trước tiên mua nhà xong rồi tính, dù sao chị gái anh ta cũng sẽ giúp anh ta trả góp.
Đợi đến khi mọi chuyện đã đâu vào đấy, Lâm Nam trực tiếp bỏ mặc hai mẹ con đi mất, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội bám theo cô đến biệt thự.
Đợi đến khi hai mẹ con kịp phản ứng, bọn họ mới phát hiện đến bây giờ vẫn chưa biết Lâm Nam ở đâu, đường Quảng Hoa dài như vậy, rốt cuộc Lâm Nam ở tòa nhà nào căn hộ nào hoàn toàn không nói.
Còn về phần Lâm Nam, sau khi tiêu tiền tạm thời giải quyết xong chuyện của hai mẹ con thì quay lại chỗ huấn luyện viên Triệu.
"Hôm nay cô ăn phải thuốc súng à?"
Huấn luyện viên Triệu phát hiện hôm nay lực đá của Lâm Nam lớn hơn hẳn mọi khi, chỗ ống chân bị cô đá cho một phát mà giờ vẫn còn đau.
"Không có gì."
Chỉ là bị kẻ thù chọc tức đến mức Lâm Nam quên cả việc che giấu sức lực của mình, sơ ý một chút liền để lộ ra.
M* kiếp, bây giờ là xã hội pháp trị, xã hội pháp trị, xã hội pháp trị... Nhẫn nhịn, phải tiếp tục nhẫn nhịn...
Cố gắng kìm nén cơn giận, Lâm Nam không dám lơ là nữa, thấy huấn luyện viên Triệu có vẻ nghi ngờ, vội vàng thu liễm lực đạo tiếp tục chuyên tâm đối luyện với anh ấy, một cú đá xoay người thẳng hướng đầu huấn luyện viên Triệu mà đá tới.
May mà huấn luyện viên Triệu phản ứng đủ nhanh, nếu không bị đôi chân dài của Lâm Nam đá trúng thì chẳng phải chuyện đùa.
Huấn luyện viên Triệu trong quá trình dạy Lâm Nam đánh nhau đã phát hiện ra, Lâm Nam đặc biệt thích dùng chân chào hỏi đầu người khác.
Cơ thể con người có biết bao nhiêu chỗ trí mạng, Lâm Nam lại cứ thích nhắm vào đầu.
Đôi khi huấn luyện viên Triệu có chút hoài nghi không biết Lâm Nam tìm anh luyện tập thân thủ có thật sự là để phòng sói (kẻ xấu) hay không.
Xét cho cùng thể lực con gái yếu hơn, nếu thật sự muốn phòng sói thì cách tấn công hữu hiệu nhất chính là nhắm thẳng chỗ hiểm đá một phát là xong chuyện.
Thực ra huấn luyện viên Triệu nghi ngờ không sai, Lâm Nam tìm anh huấn luyện đánh nhau, một mặt là vì muốn rèn luyện tốc độ phản ứng của bản thân, hạn chế tối đa việc bị anh đánh trúng, bởi vì trong mạt thế bị zombie tóm được thì chẳng có gì hay ho. Mặt khác là muốn luyện tập kỹ năng đánh vào đầu, trong trường hợp không sử dụng công cụ, làm thế nào để có thể nhanh chóng, chính xác và mạnh mẽ đánh vào đầu zombie đang di chuyển.