Thực ra không cần Trương Tiểu Linh trả lời, Lâm Nam chỉ cần nhìn những lời mắng chửi của fan cũ cũng đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hoá ra hôm qua Trương Tiểu Linh lại dám tự ý livestream thay cô, sau đó phá hỏng danh tiếng mà cô dày công xây dựng.
"M* kiếp, đồ rác rưởi, tao muốn xem Tây Thi Sầu riêng, không phải xem gà. Muốn xem áo ngực thì tao đã không đến Đông Quan xem rồi!" Fan cũ trên mạng tiếp tục chửi bới.
"Sầu riêng Đại vương" mà lâm nam xây dựng, đặc điểm bán hàng là vẻ đẹp bạo lực, chính là để cho những fan hâm mộ bạo lực xem. Vậy mà hôm qua Trương Tiểu Linh lại tự cho là tốt, tưởng rằng khoe ngực làm nũng là có thể xin được quà của mấy "ông chủ cơm gạo" (fan cuồng), ai ngờ đâu mấy "ông chủ cơm gạo" chẳng thèm để ý.
Hôm qua Trương Tiểu Linh đã bị fan mắng chửi đủ kiểu, hôm nay vừa nhìn thấy mặt Lâm Nam tối sầm lại, cô ta liền tủi thân bật khóc.
Trên mạng bị công kích cá nhân, ngoài đời lại bị em trai em gái của chị Nam muốn cướp công việc của cô ta, Trương Tiểu Linh khóc như mưa, vô cùng ấm ức.
"..." Lâm Nam không nói nên lời, đúng là một mớ hỗn độn.
"Thôi được rồi, các người muốn giúp thì giúp đi. Tiểu Linh, cô muốn tiếp tục ở lại đây hay là nhận 3 tháng lương?"
"Cái gì?! Sao phải đưa cho nó 3 tháng lương chứ!" Mẹ Lâm là người đầu tiên lên tiếng.
"Chị Nam..." Trương Tiểu Linh nức nở, trong lòng dâng lên sự oán trách Lâm Nam. Livestream bị phá hỏng đâu phải cô ta cố ý, cô ta cũng vì lo lắng fan hâm mộ bất mãn khi Lâm Nam vắng mặt nên mới thay thế livestream... Sao có thể sa thải cô ta, rồi giao công việc cho em trai em gái của chị ta chứ!
Trương Tiểu Linh biết một khi em trai và em dâu Lâm Nam đến đây giúp đỡ, lợi ích mà cô ta có thể nhận được sẽ giảm đi rất nhiều. Lâm Nam còn nói để cô ta ở lại đây, rõ ràng là muốn mượn em trai và em dâu đuổi cô ta đi. Quả nhiên ông chủ nào cũng đều là kẻ bóc lột, chỉ biết lo cho người thân của mình.
"Tôi chọn 3 tháng lương."
"Được." Lâm Nam lấy điện thoại ra, trực tiếp chuyển khoản 3 tháng lương cho Trương Tiểu Linh qua WeChat.
Sau đó, cô cũng không nhìn ba người còn lại, trực tiếp lái chiếc xe bán tải nhỏ đi.
"Lâm Nam, nhịn một chút, chỉ còn nửa năm nữa là đến mạt thế rồi."
Lâm Nam vừa lái xe vừa tự nhủ bản thân phải bình tĩnh.
Cửa hàng trái cây mất rồi, quầy thịt lợn cũng không đi nữa. Lâm Nam quyết định lái xe đi làm quen với các tuyến đường và phân bố vật tư ở thành phố Y.
Khi đến trang trại mua dê, Lâm Nam phát hiện ra mình quá phụ thuộc vào định vị. Bây giờ cô ấy muốn rèn luyện bản thân có thể quen thuộc với mọi thứ ở thành phố Y mà không cần định vị, bao gồm cả mọi ngôi làng và những con đường nhỏ trong làng.
Không chỉ vậy, Lâm Nam còn đặc biệt thu thập bản đồ chi tiết của toàn quốc. Cô dự định sau khi quen thuộc với thành phố Y sẽ mở rộng ra ngoài.
"Tôi có một con lừa nhỏ, nhưng chưa bao giờ cưỡi..." Lâm Nam ngân nga bài hát, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều sau khi đã suy nghĩ thông suốt.
Cửa hàng trái cây gì đó, cứ kệ nó đi. Bây giờ không cần phải bận tâm đến những chuyện đó nữa, Lâm Nam ngược lại có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn để lái xe đi khắp nơi.
Chỉ là mỗi buổi tối cô vẫn phải đến chỗ huấn luyện viên Triệu để bị đánh, điểm này thì mưa gió không đổi.
"Bác ơi, cháu lại đến rồi này."
Nhớ đến lời hẹn với ông chú nông trại, Lâm Nam quyết định đến chỗ ông ấy đặt một ít gà vịt ngan.
"Ồ ồ, hoan nghênh hoan nghênh. Gà thả vườn ăn ngon đúng không?"
"Ngon ạ, chú cháu khen nức nở, nói đây mới là gà thả vườn chính hiệu." Lâm Nam nịnh nọt rất trơn tru.
"Lần này muốn mua bao nhiêu đây?" Ông chủ nông trại chẳng lo đầu ra gà thả vườn của mình.
"Mấy người bạn làm ăn với chú cháu có người miền Bắc, lần này họ muốn đặt bác ít gà, vịt, ngan hun khói, lạp xưởng cũng muốn. Họ mang đi biếu người ta, gà sống thì sẽ phóng uế, không hay lắm. Họ nói gà của bác toàn là gà thả vườn chính hiệu, lại còn có cả lợn rừng, làm thịt hun khói nhất định rất ngon." Thực ra Lâm Nam đang nghĩ mấy món thịt hun khói này sau khi làm xong bảo quản cẩn thận có thể để được vài năm, như vậy sau này cô sẽ không lo thiếu thịt ăn.
"Vậy muốn bao nhiêu?" Ông chủ nông trại vừa hỏi vừa phì phèo điếu thuốc.
"Bác có thể chuẩn bị được bao nhiêu ạ? Nếu được thì gà vịt ngan mỗi loại 100 con, lạp xưởng thì 200 cân." Lâm Nam báo số lượng.
"Ngan không có nhiều như vậy, đổi sang gà vịt đi." Ông chủ nông trại cũng là người thật thà, ông không nuôi nhiều ngan như vậy, cũng không có ý định lấy ngan của người khác để trà trộn vào.
"Được ạ. Vậy là tổng cộng gà vịt 300 con, lạp xưởng 200 cân. Nếu ăn ngon cháu sẽ còn đến mua tiếp."
"Được, sau 1 tháng cháu đến lấy hàng nhé."
"Vâng ạ!"
Lâm Nam đến rồi thì không có ý định đi tay không, tiện tay hái ba thùng đào mỏ quạ ở vườn nhà ông chủ nông trại. Một thùng gửi cho Trần Hiểu Băng ở thành phố G, một thùng gửi cho bố mẹ Trần Hiểu Băng, thùng còn lại để mình ăn.
Phải nói là đào mỏ quạ thật sự rất ngon, vỏ tuy màu xanh nhưng thịt lại giòn, ngọt thanh. Chỉ tiếc là sân nhà mình không trồng được, nên Lâm Nam cũng chỉ có thể cố gắng ăn cho đã.
Lâm Nam luôn thực hiện triệt để việc mình ăn gì chó cũng được ăn cái đó, lúc gọt vỏ đào ăn cũng gọt cho Tướng Quân mấy quả.
Con chó Tướng Quân này cũng thật thú vị, rõ ràng bị Lâm Nam huấn luyện nghiêm khắc, nhưng cứ đến giờ ăn là lại đặc biệt ngoan ngoãn, cứ như thể ăn một miếng là xóa bỏ hết ân oán.
Lâm Nam cho nó ăn đào, nó cũng thật sự ăn.
Chỉ là Tướng Quân rất giữ đồ ăn, ban đầu Lâm Nam muốn ném mấy quả đào chín mềm cho dê ăn, Tướng Quân lại không cho, lập tức nhảy lên ngoạm lấy quả đào đang bay trên không trung, sau đó tự mình nhai ngấu nghiến nuốt vào bụng.
"Bây giờ thì tao tin giống chó ngao Tây Tạng rất giữ đồ ăn rồi."
Lâm Nam không nói nên lời.