Lâm Nam cởi Tiểu béo Hiên xuống, đặt ngồi trên bàn.
Sau đó, nhân lúc Trần Hiểu Băng còn chút ít ý thức, Lâm Nam đã xé ga giường và vỏ chăn của khách sạn xoắn thành dây thừng, rồi trói chặt Trần Hiểu Băng vào chiếc ghế tựa.
"Hiên Hiên, con không muốn mẹ biến thành những con quái vật ngoài kia đúng không?"
Lâm Nam dùng áo khoác thể thao bọc kín mít Tiểu béo Hiên lại rồi đặt lên đùi Trần Hiểu Băng, để hai mẹ con ôm nhau lần cuối.
Trần Hiểu Băng cúi đầu, ngây dại nhìn con trai mình, cho đến khi mắt cô ấy hoàn toàn chuyển sang màu trắng, rồi đột nhiên gầm lên, muốn cắn vào miếng thịt tươi ngon trên đùi.
Lâm Nam kịp thời dùng gậy sắt chặn miệng Trần Hiểu Băng, không cho cô ấy cắn Tiểu béo Hiên.
"Dì ơi... Mẹ hu hu hu..."
Tiểu béo Hiên khóc oà lên.
Lâm Nam cũng khóc không ngừng, cô không thể giết Trần Hiểu Băng trước mặt tiểu béo , vì vậy cô chỉ có thể trói cô ấy lại. Cô cũng không muốn hủy hoại thi thể của Trần Hiểu Băng, nên cứ trói cô ấy như vậy. Có lẽ sau khi mạt thế kết thúc, cô còn có cơ hội quay lại chôn cất Hiểu Băng cho tử tế.
Hiểu Băng rất yếu ớt, ngay cả khi hoàn toàn biến thành zombie, cũng chỉ lắc đầu nhẹ, hoàn toàn không thể thoát khỏi dây trói của Lâm Nam, ngay cả cái miệng là bộ phận duy nhất có thể cử động cũng bị Lâm Nam dùng khăn tắm nhét chặt.
Tiểu béo Hiên không ai trông chừng lại chạy tới ôm lấy chân mẹ. Lâm Nam gỡ Tiểu béo Hiên khỏi chân Băng Băng, mặc kệ cậu bé vùng vẫy, lại dùng áo khoác thể thao buộc cậu bé vào trước ngực mình.
"Đây là vòng cổ của mẹ, Hiên Hiên đeo cẩn thận nhé."
Lâm Nam lấy chiếc vòng cổ bạch kim trên cổ Trần Hiểu Băng đeo vào cổ Tiểu béo Hiên.
Sau đó, Lâm Nam lại đeo vòng cổ của mình lên cổ Băng Băng.
Nếu ngày nào đó cô ấy quay lại, có lẽ có thể dựa vào những dấu hiệu này để tìm thấy thi thể của Trần Hiểu Băng.
"Hiên Hiên, con là nam tử hán rồi. Nhìn mẹ lần cuối đi."
Trước khi đóng cửa, Lâm Nam quay người để Tiểu béo Hiên nhìn Trần Hiểu Băng đang bị trói vào ghế tựa lần cuối.
"Mẹ ơi..." thực ra Tiểu béo Hiên biết rõ, cậu bé đã mất mẹ rồi.
Mẹ đã biến thành quái vật sẽ cắn Hiên Hiên.
Hôm nay được dì Nam Nam cõng bằng áo khoác thể thao suốt dọc đường, Tiểu béo Hiên hiểu rằng chỉ cần được dì Nam Nam cõng là phải im lặng, vì vậy Tiểu béo Hiên dùng bàn tay mũm mĩm che miệng khóc thút thít.
Cúi đầu nhìn Tiểu béo Hiên, lòng Lâm Nam đau như xé ra.
Rời khỏi khách sạn, Lâm Nam mang theo Tiểu béo Hiên và chiếc xe đạp trở về nhà Trần Hiểu Băng.
Rời khỏi thành phố G vào ban đêm quá nguy hiểm, Lâm Nam quyết định đưa Tiểu béo Hiên về nhà nghỉ ngơi một đêm, rồi ngày mai trời sáng sẽ rời khỏi thành phố G.
Những chiếc xe bị người khác bỏ lại, động một chút là khởi động được giống như trong phim đều là lừa gạt. Lâm Nam chỉ là một người bình thường, hoàn toàn không có cách nào học được kỹ năng này, huống hồ giao thông hiện tại chắc chắn tắc nghẽn, lái xe căn bản không nhúc nhích được, vì vậy cô dự định ngày mai sẽ cưỡi xe đạp công cộng về thành phố Y.
Đặt Tiểu béo Hiên xuống, để cậu bé nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình, Lâm Nam cũng nằm xuống theo.
Tiểu béo Hiên vẫn còn khóc, Lâm Nam thấy môi cậu bé đã nứt nẻ, vội vàng bò dậy pha nước nóng pha sữa cho cậu bé.
Thành thạo pha một bình sữa, Lâm Nam nhét vào miệng Tiểu béo Hiên để cậu bé bú.
Trẻ con quả nhiên có kỹ năng vừa khóc vừa bú sữa, rõ ràng đã khóc đến mức thở không ra hơi, nhưng cậu bé cũng không bị sặc sữa.
"Hiên Hiên, trời sáng chúng ta sẽ về nhà ông bà ngoại."
Lâm Nam lục tung nhà Trần Hiểu Băng, trước tiên tìm ra một chiếc ba lô leo núi lớn, sau đó nhét tất cả những thứ cần thiết vào trong ba lô.
Trước tiên pha sẵn hai bình sữa và hai bình nước tạm thời để trong tủ lạnh, đây là nước uống cho Tiểu béo Hiên vào ngày mai. Trên đường chạy trốn không thể quan tâm đến những thứ khác, cũng chỉ có thể tạm thời để Tiểu béo Hiên chịu khổ cùng cô.
Sau đó tiếp tục thu dọn một số thứ cần dùng trên đường chạy trốn.
Bức ảnh gia đình ba người đặt trên đầu giường, quét vào túi. Tuy nhiên, trước khi bỏ vào túi, Lâm Nam đã dùng sức xé rách Tạ Minh Triết ở bên phải. Còn những bức ảnh Hiểu Băng ôm con trai thì được cô cất giữ cẩn thận từng tấm một.
Gậy đánh gôn của Tạ Minh Triết, đủ nặng đủ cứng, có thể dùng để đánh zombie vào ngày mai, tiếp tục cất giữ.
Đang lúc Lâm Nam đi khắp nhà, Tiểu béo Hiên đã uống hết sữa không biết từ lúc nào đã chạy đến phía sau Lâm Nam, lẽo đẽo theo cô.
"Của mẹ."
Tiểu béo Hiên tha lôi một con búp bê lại.
Con búp bê đó còn dài hơn cả Tiểu béo Hiên, cũng may là Tiểu béo Hiên vẫn có thể lôi được nó.
Trần Hiểu Băng chính là một người mẹ khác biệt như vậy, người khác mua búp bê là để làm đồ chơi an ủi cho con, còn cô mua búp bê là để tự mình ôm ngủ.
"Được, cất vào." Lâm Nam mặc kệ con búp bê chiếm một nửa thể tích của chiếc ba lô leo núi, cuộn tròn nó lại rồi nhét vào trong.
"Hiên Hiên còn muốn mang theo gì nữa không? Ngày mai chúng ta sẽ đến nhà ông bà ngoại rồi."
Lâm Nam ngồi xổm xuống nhìn Tiểu béo Hiên, nhẹ giọng hỏi.
"Muốn mang theo mẹ..."
Tiểu béo Hiên mân mê ngón tay, giọng nói vẫn còn dè dặt.
"Dì ơi, mang mẹ đi cùng đi."
Có lẽ là vì đã trở về môi trường quen thuộc, Tiểu béo Hiên đã hết sợ hãi nên mới dám nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng với Lâm Nam.
Lâm Nam không kìm được nữa, nước mắt lại tuôn rơi.
"Hiên Hiên không sợ sao?"
"Sợ... con muốn mẹ." Đứa bé sẽ không hiểu được Lâm Nam có bao nhiêu khó khăn. Nó chỉ biết dì Nam Nam là lợi hại nhất, cô có thể bảo vệ nó và mẹ nó.
"Được..." Nhìn vào ánh mắt đáng thương đầy hy vọng của Tiểu béo Hiên, Lâm Nam hiếm khi xúc động như vậy.
Dù sao cô cũng có dị năng không khí có thể tàng hình giữa đám zombie, cứ đưa Trần Hiểu Băng về nhà vậy.
Nói làm là làm, Lâm Nam khóa cửa cẩn thận rồi sang khách sạn bên cạnh bế thi thể của Trần Hiểu Băng về, đặt nằm thẳng lên ghế sofa.
Lâm Nam đã bẻ gãy cổ Trần Hiểu Băng, nên cô ấy sẽ không cử động nữa, nét mặt an nhiên như đang ngủ.
Trước khi ra tay, Lâm Nam đã đấu tranh rất lâu. Cô cũng tự lừa mình dối người rằng biết đâu Băng Băng còn có thể biến trở lại thành người, nhưng chết rồi là chết rồi, ruột gan trong bụng đều đã thối rữa, hoàn toàn không thể sống lại được nữa.
Nhưng nhỡ đâu sống lại được thì sao?