Chương 30: Được Một Tấc Lại Muốn Tiến Một Thước, Bị Biến Thành Bia Đỡ Đạn (1)
Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng
undefined28-02-2026 22:13:19
Bị người khác hoàng tước tại hậu*, Lâm Nam tức đến nghiến chặt răng, nhưng tình huống khẩn cấp không có thời gian để cô lãng phí. Nhanh chóng khởi động xe rồi quay đầu xe với một cú cua gấp, Lâm Nam lái chiếc xe lạ chở theo hai vị khách không mời mà đến chạy trốn về phía trước.
*Hoàng tước tại hậu: Nguyên nghĩa là chim hoàng tước ở phía sau. Câu này bắt nguồn từ thành ngữ "Đường lang bổ thiền, hoàng tước tại hậu" có nghĩa là bọ ngựa săn mồi ở phía trước, không ngờ có chim hoàng tước núp ở đằng sau. Ý là lo mãi săn mồi, không ngờ có kẻ rình lại mình.
Những người chạy phía trước thấy có xe chạy tới liền lớn tiếng gọi Lâm Nam dừng xe cho họ đi nhờ.
Tuy nhiên, Lâm Nam không hề lay động, tiếp tục chạy hết tốc lực về phía trước. Ngay cả khi có người liều lĩnh đứng chắn giữa đường để chặn Lâm Nam lại, cô vẫn đạp ga, khiến những người đó sợ hãi lùi lại, ngã phịch xuống bên đường cao tốc.
"Anh đẹp trai, anh khỏe thật đấy." Cặp nam nữ mặt dày đi nhờ xe vẻ mặt căng thẳng, sau đó người đàn ông lên tiếng trước, cố gắng lấy lòng người mạnh mẽ như Lâm Nam. Nếu tiếp theo vẫn còn zombie, có lẽ họ có thể dựa vào Lâm Nam để giúp họ chống lại zombie.
Vừa rồi họ đã phát hiện ra sức lực của Lâm Nam không hề tầm thường, nếu thật sự có zombie thì để anh ta cản lại, bọn họ sẽ an toàn.
"Cảm ơn anh nhiều nhé, anh đẹp trai, tôi tên là Lưu Kỳ Vi, đây là bạn gái tôi Lâm Tư Tư." Tiếp tục tự nhiên làm thân.
Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư vốn định lái xe ra biển chơi, ai ngờ lại gặp phải thảm họa kinh hoàng zombie cắn người trên đường cao tốc.
Sau khi chứng kiến cảnh zombie ăn thịt người, hai người họ quyết định bỏ xe chạy trốn, nào ngờ giày cao gót của bạn gái bị gãy làm cô ta bị thương ở chân, khiến Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư, những người vốn có lợi thế về thời gian, bị tụt lại phía sau đám đông.
Ngay khi Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư sắp bị zombie đuổi kịp, Lưu Kỳ Vi đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Nam nâng xe.
Không còn cách nào khác, ai bảo Lâm Nam quá mạnh mẽ chứ.
Tay trái bế trẻ con, tay phải cầm gậy sắt, lại chạy rất nhanh, một cước có thể đá xe lõm một lỗ. Thấy Lâm Nam đang nhắm vào chiếc xe đó, Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư lén lút lại gần, nấp dưới rào chắn. Đợi Lâm Nam đẩy xe qua, bọn họ lập tức chui vào cốp sau.
Lâm Tư Tư không phải là không xúi giục Lưu Kỳ Vi trực tiếp cướp buồng lái lái xe chạy về nhà, nhưng Lưu Kỳ Vi không phải kẻ ngốc, thấy Lâm Nam mạnh mẽ như vậy, nói không chừng xe chưa cướp được đã bị anh ta dùng gậy sắt đập vỡ đầu.
"Không xuống xe thì im mồm."
Giọng nói của Lâm Nam khiến cặp đôi phía sau giật mình.
Họ tưởng Lâm Nam là đàn ông, không ngờ lại là phụ nữ.
Biết Lâm Nam là nữ, Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư liếc nhìn nhau, đầu óc bắt đầu hoạt động.
Tuy nhiên, dường như Lâm Nam biết họ đang nghĩ gì, liền đặt cây gậy sắt vẫn còn dính máu đen đỏ và óc vàng trắng lên phía sau kính chắn gió phía trước. Tiếng "cạch" khiến Lưu Kỳ Vi và Lâm Tư Tư không dám nói nữa.
"Hiên Hiên, con có khó chịu không?" Lâm Nam vừa lái xe vừa cúi xuống nhanh chóng liếc nhìn Tiểu béo Hiên, người vẫn chưa hé răng nửa lời.
"Không khó chịu ạ." Tiểu béo Hiên ngoan ngoãn lạ thường, cậu bé biết dì Nam Nam muốn đánh kẻ xấu, vì vậy cậu phải là một chiến binh tốt và hợp tác.
"Ừ, ngoan lắm."
"Hiên Hiên ôm dì ngủ một lát nhé, ngủ dậy là chúng ta về đến nhà rồi."
Lâm Nam không định đặt Tiểu béo Hiên xuống, mạt thế đã bùng nổ, phía sau còn có hai người lòng dạ khó lường, Tiểu béo Hiên vẫn an toàn hơn khi ở bên cô.
Mặc dù bị buộc, tay chân Tiểu béo Hiên vẫn có thể cử động. Lâm Nam rất khéo léo trong việc buộc trẻ con, sẽ không xảy ra trường hợp buộc quá chặt dẫn đến máu không lưu thông dẫn đến hoại tử.
Lâm Nam sợ Tiểu béo Hiên chạm vào máu bắn tung tóe trên khẩu trang trên mặt mình, liền đưa tay tháo khẩu trang xuống.
Tiểu béo Hiên là người bình thường, Lâm Nam kháng được virus của zombie cấp thấp, Tiểu béo Hiên thì không, cẩn thận một chút sẽ không sai.
Áo khoác thể thao bọc trên người Tiểu béo Hiên là loại chống thấm nước. Áo khoác thể thao của Lâm Nam rất lớn, cô dùng áo khoác thể thao che chắn cho Tiểu béo Hiên rất kỹ, trên người Lâm Nam bị văng không ít dịch nhờn, nhưng Tiểu béo Hiên lại không dính một chút nào.
"Ân, chúc dì ngủ ngon."
Tiểu béo Hiên còn rất lễ phép nói chúc ngủ ngon với Lâm Nam, sau đó nghiêng đầu gối lên ngực Lâm Nam ngủ. Tiểu béo Hiên thích dì Nam Nam ôm cũng có lý do, bởi vì gối lên rất thoải mái.
Đặc biệt là khi Tiểu béo Hiên còn sơ sinh, mẹ ôm thì khóc, dì ôm thì không khóc, làm Băng Băng tức đến mức cứ nói mình sinh ra đứa con trai vô lương tâm, muốn nhét lại vào bụng sinh lại.
Không bao lâu, Tiểu béo Hiên liền ngủ thiếp đi, quả thực là ngủ ngay lập tức.
Dù sao đã khóc cả một ngày, Tiểu béo Hiên dù có tinh lực dồi dào chăng nữa thì cũng đã cạn kiệt.
Lưu Kỳ Vi ở hàng ghế sau vẫn luôn âm thầm quan sát Lâm Nam, từ kính chiếu hậu nhìn trộm thấy khuôn mặt của Lâm Nam, thật sự mà nói Lưu Kỳ Vi rất kinh ngạc.
Hắn ta vốn tưởng rằng cô nàng da ngăm đầy cơ bắp này sẽ trông rất nam tính và thô kệch, ai ngờ khuôn mặt đó còn đẹp hơn cả người bạn gái có trang điểm của hắn.
Chỉ dựa vào khuôn mặt này, da có ngăm một chút cũng rất tốt.
Cẩn thận nhớ lại dáng người của Lâm Nam, trong đầu Lưu Kỳ Vi chỉ còn lại hai chữ "Má nó".
Chân dài eo thon, cánh tay cân đối, hắn đúng là mù mắt mới có thể hiểu lầm Lâm Nam là đàn ông. Chỉ trách tóc của Lâm Nam quá ngắn, người lại quá mạnh mẽ, hắn khó tránh khỏi việc hiểu lầm trước.
"Người đẹp, người đẹp cô có biết bên ngoài xảy ra chuyện gì không? Không phải là đại dịch zombie chứ? Tôi thấy trong tiểu thuyết mạt thế đều viết như vậy, chẳng lẽ thật sự là mạt thế rồi sao?" Lưu Kỳ Vi cẩn thận hỏi Lâm Nam, cũng may anh ta biết điều cố ý hạ thấp giọng không đánh thức Tiểu béo Hiên, nếu không không biết Lâm Nam sẽ làm gì.
Lưu Kỳ Vi quả thật là một người đầu óc linh hoạt, chỉ bằng vài câu nói đơn giản đã nhìn ra mối quan hệ giữa Lâm Nam và đứa trẻ.
Tự xưng là dì, cho dù có quan hệ huyết thống thì cũng cách một tầng rồi. Không phải máu mủ của mình mà vẫn luôn bảo vệ một đứa trẻ là gánh nặng như vậy, chắc hẳn là một người miệng nói lời cay nghiệt nhưng lòng dạ lại tốt.
Lưu Kỳ Vi âm thầm tính toán trong đầu, tìm cơ hội lấy lòng Lâm Nam.
"Không biết, có lẽ thật sự là mạt thế rồi."