Chương 5

Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu

Tối Hậu Đích Quất Tử 04-04-2026 00:37:52

[Bạn đã nhận được một Khối sáng Phá Hạn!] [Khối sáng Phá Hạn: Ý chí còn sót lại của Võ đạo gia] [Phẩm chất: Sơ cấp] [Hiệu quả: Có thể tăng độ thuần thục của kỹ năng võ đạo ở một mức độ nhất định] Dòng thông báo hiện lên, dù đã đoán trước nhưng Trần Phong vẫn không khỏi vui mừng. Không chút do dự, hắn nhìn vào dấu cộng sau kỹ năng Tán Đả, tâm niệm khẽ động: "Thăng cấp!" Uỳnh! [Tán Đả: Nhập môn (68%)] "Tăng thêm hơn 40% tiến độ sao?" Trần Phong thầm gật đầu hài lòng. Dù chưa thể đột phá lên cấp độ Tinh thông ngay lập tức, nhưng kết quả này đã vượt xa mong đợi. Nếu luyện tập theo cách thông thường, hắn phải mất ít nhất một tháng trời mới đạt được mức độ này. Nói cách khác, một Khối sáng Phá Hạn phẩm chất sơ cấp đã giúp hắn tiết kiệm được cả tháng khổ công. Nén lại niềm vui, hắn đầy mong đợi chạm vào khối sáng màu trắng nhạt thứ hai. [Bạn đã nhận được một Khối sáng Thuộc tính!] [Khối sáng Thuộc tính: Linh tính còn sót lại của Siêu phàm giả] [Phẩm chất: Sơ cấp] [Hiệu quả: Sau khi sử dụng, có thể tăng thêm 0. 5 điểm vào bốn chỉ số thuộc tính cơ bản, hiệu quả phân bổ ngẫu nhiên] "Cái gì!" Đồng tử Trần Phong co rụt lại. Hiệu quả của khối sáng này nằm ngoài dự tính của hắn. Dù chỉ tăng 0. 5 điểm và phân bổ ngẫu nhiên, nhưng con số này thực sự rất đáng kể. Nên nhớ, khi Tán Đả đạt cấp độ Nhập môn, tổng các chỉ số của hắn cũng chỉ tăng thêm 0. 6 điểm. "Linh tính còn sót lại của Siêu phàm giả... Vậy là thế giới này thực sự tồn tại sức mạnh siêu phàm?" "Thậm chí, có những 'Siêu phàm giả' thực thụ, hoàn toàn khác biệt với người thường?" Nhìn dòng giới thiệu, Trần Phong lại nhớ đến "ý chí của Võ đạo gia" trong Khối sáng Phá Hạn. Hắn không chắc Võ đạo gia ở đây có liên quan gì đến các lưu phái võ đạo ngoài đời thực hay không, nhưng sự hiện diện của những khối sáng này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh siêu phàm. Lòng nhiệt huyết dâng cao, Trần Phong càng thêm khẳng định Mộng Cảnh này chính là cơ duyên lớn nhất để mình mạnh lên. Dựa vào nơi này, hắn chắc chắn có thể trở thành cường giả, thậm chí là một Võ đạo gia thực thụ ở thế giới thực. "Sử dụng!" Không chần chừ thêm, Trần Phong lập tức kích hoạt Khối sáng Thuộc tính. Uỳnh! [Sức mạnh +0. 2!] [Nhanh nhẹn +0. 2!] [Thể chất +0. 1!] Các chỉ số trên bảng thuộc tính lập tức thay đổi: [Sức mạnh: 8. 4 → 8. 6] [Nhanh nhẹn: 8. 3 → 8. 5] [Thể chất: 8. 2 → 8. 3] [Ý chí: 8. 9] "Mức tăng trưởng này tương đương với một lần thăng cấp Tán Đả lên Nhập môn!" Ánh mắt sáng rực, Trần Phong đứng tại chỗ vung hai cú đấm. Sức mạnh và Nhanh nhẹn tăng lên giúp cú đấm của hắn nhanh hơn, phát lực bùng nổ hơn. Còn Thể chất là chỉ số tổng hợp bao gồm sức bền và thể lực. Thể chất tăng đồng nghĩa với việc sức chịu đựng bền bỉ hơn, khả năng kháng bệnh và phục hồi cơ thể cũng được tăng cường. "Quả nhiên, mỗi lần chỉ số tăng lên, cơ thể mình đều có những thay đổi nhỏ." Hắn tĩnh tâm cảm nhận, vận động tay chân. Cảm giác cơ bắp săn chắc lại vô cùng chân thực. Giống như một miếng bọt biển khô khốc vừa được bơm thêm nước, dù lượng nước không nhiều nhưng cũng đủ để nó căng nở đôi chút. "Tìm tiếp xem còn khối sáng nào không." Đầy kỳ vọng, Trần Phong bắt đầu lục soát căn phòng một lần nữa sau khi đã thích nghi với sức mạnh mới. Phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh, kho chứa đồ... Hắn lật tung từng ngóc ngách, ngăn kéo nhưng kết quả lại khiến hắn hơi thất vọng. "Xem ra trong căn hộ này hết rồi." Trần Phong thở dài, tự nhủ bản thân không nên quá tham lam. Hắn quay lại phòng làm việc, nơi vừa tìm thấy hai khối sáng. Quan sát kỹ xung quanh, hắn chợt nhận ra một điểm mấu chốt: Cả căn nhà không hề có một cuốn sách nào. Lúc nãy vì mải tìm khối sáng nên hắn không để ý, giờ nhìn lại mới thấy những dãy giá sách kê sát tường đều trống trơn, có thể nhìn thấu ra mảng tường phía sau. Ngay cả trên bàn làm việc cũng sạch bóng, chỉ có mặt gỗ sơn đỏ trơ trọi. "Tại sao lại không có sách?" "Chẳng lẽ chủ nhân nơi này đã dọn sạch chúng đi rồi?" Trần Phong nhíu mày. Hắn vốn định thông qua sách vở để tìm hiểu thêm về thế giới này, nhưng ý định đó giờ đã phá sản. "Khoan đã, còn máy chiếu!" Nghĩ là làm, Trần Phong quay lại phòng khách, đứng lên ghế loay hoay một hồi định bật máy chiếu lên. Nhưng đáng tiếc, dù hắn thử đủ mọi cách, chiếc máy vẫn im lìm không phản ứng. "Chẳng lẽ không có điện?" Hắn nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, lòng đầy nghi hoặc. Lẽ nào máy chiếu bị hỏng? Hắn khẽ nhíu mày, lục tìm trong ký ức rồi đi đến bên một chiếc máy tính. Màn hình LCD, thùng máy đen xì có dán logo hình vòng tròn và lưỡi búa, phía trên có một nút nguồn. Nhưng cũng giống như máy chiếu, dù hắn có bấm thế nào, máy tính vẫn không hề khởi động. Màn hình vẫn là một màu đen kịt. Rõ ràng là có điện, nhưng các thiết bị điện tử này đều không thể sử dụng. Không biết đây là trùng hợp hay có nguyên nhân nào khác, Trần Phong cảm thấy sự việc này vô cùng kỳ quái. "Duy nhất có thể khẳng định là trình độ công nghệ ở đây không hề thua kém Trái Đất." Hắn thầm lắc đầu, xác nhận không thể tìm thêm thông tin hữu ích nào trong căn nhà này nữa. Ánh mắt Trần Phong lại hướng về phía cửa sổ khắc hoa, bắt đầu tò mò về thế giới bên ngoài đang bị màn đêm bao phủ kia. Hắn muốn tìm thêm nhiều khối sáng hơn, muốn hiểu sâu hơn về thế giới này. Lựa chọn duy nhất là rời khỏi đây, tiến vào không gian rộng lớn bên ngoài. Ý nghĩ vừa lóe lên, Trần Phong không chần chừ nữa mà bước về phía cửa chính. Cộp! Bước chân vừa di chuyển, thế giới trước mắt đột ngột đảo lộn, cảnh vật mờ ảo rồi biến mất như làn sương khói. Mở mắt ra, Trần Phong lại nhìn thấy trần nhà quen thuộc và chiếc đèn tuýp dài màu xám trắng. "Lại trở về rồi sao." Hơi tiếc nuối, hắn với tay lấy điện thoại. 7 giờ 5 phút sáng. Dường như đồng hồ sinh học của hắn đã được thiết lập, dù không có báo thức hắn vẫn tự động tỉnh giấc vào giờ này. Hắn lập tức gọi bảng thuộc tính. Các chỉ số đều trùng khớp với những gì đã thay đổi trong Mộng Cảnh, điều này khiến Trần Phong hoàn toàn yên tâm. "Dậy thôi." Hắn không nằm ỳ thêm nữa. Qua những lần trước, hắn hiểu rằng chỉ khi chìm vào giấc ngủ ban đêm mới có thể tiến vào Mộng Cảnh. Hắn nhanh chóng đứng dậy vệ sinh cá nhân. Xào xào! Vòi nước xả mạnh, hắn vốc nước lạnh tạt liên tục lên mặt. Sự mát lạnh khiến Trần Phong tỉnh táo hẳn. Hắn ngẩng đầu nhìn vào gương, lau sạch những giọt nước còn đọng lại. Trong gương là một thanh niên cao mét tám, mặc áo ba lỗ đen và quần đùi. Những đường nét cơ bắp đã bắt đầu lộ rõ, thân hình vốn hơi gầy gò giờ trông đã rắn chắc hơn hẳn. Tóc húi cua gọn gàng, ngũ quan góc cạnh, đôi lông mày sắc sảo và sống mũi cao. So với trước đây, hắn trông phong trần và nam tính hơn nhiều, ánh mắt cũng nhờ Tán Đả tinh tiến mà trở nên sáng rực, đầy thần thái. Hai ánh mắt chạm nhau trong gương. Trần Phong như nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn, hắn khẽ nhếch môi, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.