Chương 4

Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu

Tối Hậu Đích Quất Tử 04-04-2026 00:37:51

Hai giờ sau. [Tiến độ +1] [Tán Đả: Nhập môn (21%)] Bảng thông báo tự động hiện ra, Trần Phong lập tức dừng động tác. Hắn thở dốc nặng nề, cảm nhận rõ cơ bắp toàn thân ê ẩm, sưng tấy, lồng ngực nóng rực như có lửa đốt. Hộc... Hộc... "Thiên phú của mình... xem ra đúng là chẳng ra sao." Vị mặn của mồ hôi thấm vào khóe môi. Bộ đồ tập ướt đẫm, dính chặt lấy da thịt. Trần Phong khẽ lắc đầu, tặc lưỡi tự giễu. Suốt hai giờ khổ luyện mà tiến độ chỉ tăng vỏn vẹn 1%. Cứ đà này, nếu chỉ tập luyện theo cách thông thường, e rằng phải mất vài tháng ròng rã hắn mới mong đột phá lên cấp độ Tinh thông. Tuy nhiên, Trần Phong không hề thấy thất vọng. Thiên phú kém thì đã sao? Dù sao hắn cũng chẳng có ý định chỉ dựa vào thiên phú để sinh tồn. Cạch! Cạch! Hắn bước đến bên cạnh, cầm lấy bình nước thể thao màu xám, vặn nắp rồi dốc ngược vào miệng. Ực! Ực! Dòng nước mát lạnh chảy xuống thực quản khiến hắn tỉnh táo hẳn lên. Sau khi nghỉ ngơi hồi sức, buổi tập cũng vừa vặn kết thúc, hắn nhanh chóng tiến về phía phòng thay đồ. Ục... ục... Trong lúc thay quần áo, bụng hắn đột nhiên phát ra những tiếng kêu biểu tình. Cơn đói cào xé ập đến. Buổi tập chiều nay tiêu hao quá nhiều năng lượng, khiến từng tế bào trong cơ thể hắn như những con sói đói, tham lam đòi hỏi dưỡng chất. "Công việc của cậu tìm đến đâu rồi?" Lâm Hạo cũng vừa bước vào phòng thay đồ. Tóc hắn ướt nhẹp, có vẻ vừa mới tắm qua. "Vẫn đang tìm." Trần Phong đáp gọn, không hề giấu giếm tình trạng của mình. Hắn nhớ không lầm thì Lâm Hạo cũng là sinh viên mới tốt nghiệp và đang trong cảnh thất nghiệp giống hắn. "À." Lâm Hạo gật đầu, không hỏi sâu thêm. Nhưng ngay sau đó, như sực nhớ ra điều gì, hắn tiến lại gần, hạ thấp giọng nói: "Đúng rồi, có chuyện này không biết cậu đã nghe nói chưa?" "Chuyện gì?" "Nghe đồn võ quán sắp mở rộng quy mô, muốn tuyển thêm học viên nòng cốt. Sau khi khóa huấn luyện này kết thúc, họ sẽ tổ chức một đợt khảo hạch." Lâm Hạo vỗ vai Trần Phong, nháy mắt đầy ẩn ý: "Nếu vượt qua được... cậu hiểu mà." Trần Phong nhướng mày: "Học viên nòng cốt?" Cái danh xưng này hoàn toàn khác biệt với những học viên bình thường như bọn hắn. Hiện tại, bọn hắn phải nộp học phí mới được sử dụng trang thiết bị, sân bãi và nhận sự chỉ dẫn của huấn luyện viên theo giờ cố định. Nhưng học viên nòng cốt thì khác, không chỉ được miễn phí hoàn toàn mọi dịch vụ mà còn nhận được sự hỗ trợ từ đội ngũ chuyên nghiệp của võ quán khi tham gia các giải đấu võ đạo. Và quan trọng nhất là, học viên nòng cốt có cơ hội tiếp xúc với "Võ đạo lưu phái" thực thụ. Đó không phải là những môn vật lộn phổ thông như Tán Đả hay Nhu Đạo, mà là những kỹ nghệ võ học độc quyền của võ quán Viêm Võ. Nguyên thân tuy chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng đã thấy qua các trận đấu của các lưu phái võ đạo trên truyền hình. Quyền kình vỡ gạch, ý niệm lay thép. Thú vị đấy... Ánh mắt Trần Phong lóe lên tia sáng, hắn khẽ gật đầu. Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra điểm bất thường. "Sao cậu biết được tin này?" Hắn nhìn Lâm Hạo hỏi. "Ha ha, đoán xem!" Lâm Hạo nhún vai, vẻ mặt đầy bất cần đời. Lúc này Trần Phong mới chợt nhận ra, nguyên thân vốn chẳng hiểu rõ về gã bạn này. Dù cùng là sinh viên thất nghiệp, nhưng bối cảnh gia đình hay các mối quan hệ của Lâm Hạo vẫn là một ẩn số. "Đi trước đây!" Lâm Hạo vẫy tay, tiêu sái rời khỏi phòng thay đồ. Nhìn theo bóng lưng gã, Trần Phong cũng không buồn truy hỏi thêm. Hắn lắc đầu, thu dọn đồ đạc rồi rời võ quán, bắt xe buýt trở về nhà. ... "Thịt bò sắp hết rồi, trứng gà cũng chẳng còn bao nhiêu. Xem ra ngày mai phải đi siêu thị tiếp tế thôi." Ngồi bên bàn ăn gỗ, Trần Phong vừa dùng xong bữa tối. Cảm giác no bụng khiến hắn an tâm phần nào, nhưng khi nhìn vào số dư vỏn vẹn một nghìn tệ trong điện thoại, áp lực sinh tồn lại một lần nữa đè nặng. "Mấy tin tuyển dụng trên mạng không ăn thua, ngày mai mình sẽ đi hỏi trực tiếp từng nơi xem sao." "Đầu tiên là siêu thị, nếu không được thì đến quán bar, hoặc đi giao hàng cũng được..." Trần Phong tính toán kỹ lưỡng. Hắn cần một công việc có thể linh động thời gian để không ảnh hưởng đến việc luyện quyền. Khóa học ở võ quán còn một tuần nữa là kết thúc, cộng thêm thông tin về học viên nòng cốt mà Lâm Hạo vừa nói, hắn chắc chắn không thể vắng mặt. Sau khi lên kế hoạch rõ ràng, Trần Phong lướt điện thoại, liên lạc với vài nơi tuyển dụng để hẹn lịch trao đổi vào ngày mai. Trời sập tối, sự ồn ào dưới phố cũng thưa thớt dần. Cơn mệt mỏi ập đến, Trần Phong đặt điện thoại xuống, trở mình chìm vào giấc ngủ. Ý thức dần chìm sâu, thế giới xung quanh lặng lẽ biến đổi. ... "Lại vào được rồi." Nhìn bức tranh trừu tượng trên tường và tấm thảm lông trắng vàng dưới chân, Trần Phong thở phào nhẹ nhõm. Hắn từng lo lắng rằng Mộng Cảnh sẽ thay đổi khiến hắn không thể quay lại đây được nữa. Xem ra hắn đã lo xa. Không lãng phí thời gian, Trần Phong đứng dậy, thận trọng tiến về phía cánh cửa gỗ sơn đỏ. Hắn hơi khom người, quan sát qua mắt mèo. Bên ngoài vắng lặng như tờ, không một bóng người. Cạch! Hắn vặn tay nắm, cánh cửa mở ra dễ dàng. Bên ngoài là một hành lang sạch sẽ, đối diện có hai căn phòng khác cũng đang đóng kín cửa gỗ lim. Sàn nhà lát gỗ thật màu nâu đậm. Nhìn về hai phía hành lang, khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Phía bên phải là một bức tường xám bịt kín, có treo một bức tranh. Phía bên trái dẫn đến một phòng khách rộng lớn. Trần Phong chậm rãi bước về phía phòng khách. Dưới ánh đèn chùm tinh xảo tỏa ra ánh sáng ôn hòa, bộ sofa da màu nâu và bàn trà gỗ hiện ra rõ nét. Phía trên trần nhà có lắp máy chiếu, đối diện là màn hình lớn treo trên tường trắng. Máy móc đều đang tắt lịm, không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng thở. Bạch! Trần Phong đưa tay quẹt nhẹ lên mặt sofa, đầu ngón tay dính một lớp bụi mỏng. Điều này giống hệt với căn phòng lúc trước, chứng tỏ nơi này đã lâu không có người ở. Sắc mặt hắn giãn ra đôi chút: "Xem ra căn nhà này thực sự không có ai." Hắn quay đầu nhìn về phía cửa chính và những ô cửa sổ khắc hoa. Bên ngoài trời tối đen như mực, sương mù dày đặc che khuất mọi thứ. Căn phòng này giống như một ốc đảo duy nhất còn sót lại giữa thế giới u tối, mang lại cảm giác ngột ngạt khó tả. Sau một hồi suy tính, hắn quyết định khám phá hai căn phòng còn lại. Căn phòng đầu tiên là một phòng ngủ, bài trí tương tự phòng của hắn nhưng không gian rộng hơn, trống rỗng và không có gì giá trị. Đến căn phòng cuối cùng... Cạch! Cánh cửa gỗ lim mở ra. Từng dãy giá sách kê sát tường, một chậu cây khô héo đặt ở góc phòng. Dưới cửa sổ là bộ bàn ghế gỗ bám bụi. Nhưng điều khiến mắt Trần Phong sáng rực lên chính là hai khối sáng đang lơ lửng. Một khối màu đỏ nhạt nằm trên bàn, giống hệt Khối sáng Phá Hạn hôm qua. Khối còn lại nằm trên ghế, tỏa ra ánh sáng trắng thuần khiết như một viên ngọc ấm áp. Trần Phong không giấu nổi vẻ kinh hỉ. Hắn cẩn thận quan sát xung quanh một lần nữa để đảm bảo không có nguy hiểm, sau đó mới tiến lên, đưa tay chạm vào hai khối sáng.