Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu
Tối Hậu Đích Quất Tử04-04-2026 00:38:29
"Gã này đúng là..."
Trần Phong thu hồi ánh mắt, hoàn toàn phớt lờ thói "cáo mượn oai hùm" của Chu Hâm.
Về phần Từ Đông Thái, hắn lại càng không bận tâm.
Đến thời điểm hiện tại, nhờ Nhu Đạo đạt cấp Tinh thông, các chỉ số Sức mạnh và Thể chất của hắn đã tăng vọt. Hắn có thể lờ mờ cảm nhận được lực quyền hiện tại của mình đã vượt quá mốc 110kg, tức là đã chạm đến trình độ Nghiệp dư Lục đẳng.
Đó là chưa kể hắn còn chiêu bài hộ thân là kỹ năng Bạo Quyền. Một khi thi triển, uy lực của cú đấm có thể trực tiếp áp sát trình độ Nghiệp dư Cửu đẳng. Suất học viên nòng cốt đối với hắn giờ đây gần như đã nằm chắc trong tầm tay.
Vì vậy, trong vô thức, tâm thái của Trần Phong đã có sự chuyển biến rõ rệt. Mục tiêu của hắn đã cao hơn, ý chí cũng mạnh mẽ hơn. Gã mặt nạ trong Mộng Cảnh kia mới chính là đối thủ thực sự mà hắn cần vượt qua.
Nghĩ đến đây, hắn nhanh chóng ổn định trọng tâm, bắt đầu bước vào trạng thái luyện tập Tán Đả.
Xung quyền, roi quyền, phách quyền...
Tiếng quyền phong xé gió vang lên liên hồi. Trong lúc đó, huấn luyện viên Lục có đi ngang qua một lần nhưng hắn cũng không để ý.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, mãi đến khi buổi tập kết thúc, tiến độ Tán Đả của hắn lại tăng thêm một chút.
[Tiến độ +1!]
[Tán Đả: Tinh thông (40%)]
Thu hồi ánh mắt, Trần Phong cầm lấy bình nước thể thao màu xám, vặn nắp rồi dốc thẳng vào miệng.
Ực! Ực!
Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, mồ hôi dọc theo cằm và cổ thấm đẫm cổ áo, chậm rãi lăn dài. Không nán lại lâu, hắn nghỉ ngơi một lát rồi vào phòng thay đồ tắm rửa và thay trang phục.
"Về nhé."
Lâm Hạo vẫy tay chào, vai đeo túi đựng gậy bóng chày màu đen, dáng vẻ vẫn tiêu sái như mọi khi.
Nhìn theo bóng lưng cậu ta, Trần Phong khẽ nhướng mày. Trước đây hắn không cảm nhận được gì nhiều, nhưng hiện tại, khi thiên phú Cảm giác liên tục trưởng thành, hắn đã dần nhận ra một sự thay đổi nhỏ trên người Lâm Hạo.
"Tố chất cơ thể hình như mạnh lên một chút?"
Trần Phong trầm tư suy nghĩ nhưng không có ý định truy cứu sâu thêm. Ai cũng có bí mật của riêng mình, và hắn cũng vậy.
Ngay sau đó, hắn sải bước rời khỏi võ quán, xách túi đồ tập leo lên xe buýt. Lúc này không phải giờ cao điểm nên xe khá vắng, vẫn còn vài chỗ trống. Trần Phong tùy tiện tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, im lặng chờ đến trạm dừng.
Thế nhưng, xe mới chạy được vài phút thì tốc độ bắt đầu chậm lại. Dòng xe cộ xung quanh trở nên hỗn loạn, tiếng còi xe inh ỏi vang lên không ngớt.
"Có chuyện gì vậy?" Trần Phong nghi hoặc, áp sát mặt vào cửa kính nhìn ra con đường phía trước.
Đây là trục đường chính bốn làn xe một chiều, lẽ ra không thể kẹt xe như thế này được.
Oành!!!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kèm theo đó là ánh lửa ngút trời.
Ánh mắt Trần Phong ngưng tụ. Hắn nhìn thấy phía trước bên đường, một tiệm vàng quy mô vừa đang bốc khói nghi ngút, cửa kính vỡ vụn, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng nổ liên hồi kéo dài hơn mười giây. Chỉ một lát sau, một chiếc xe bay mở rộng đôi cánh từ đằng xa lao tới, vừa vặn lướt qua chiếc xe buýt của hắn. Trong chớp mắt, Trần Phong nhìn thấy rõ ràng đó là một chiếc xe bay màu đen. Qua lớp kính màu tối, hắn loáng thoáng thấy vài bóng người mờ ảo bên trong.
Vút!!!
Ngay sau đó, luồng lửa từ động cơ phun ra tạo thành một luồng khí lãng mạnh mẽ. Cửa sổ xe buýt chấn động dữ dội, cả thân xe như rung lắc mạnh.
Trần Phong không nhìn rõ mặt bọn chúng, nhưng hắn chắc chắn đến tám chín mươi phần trăm rằng đây chính là nhóm cướp đã tấn công tiệm vàng đối diện võ quán hai ngày trước.
"Quá ngông cuồng."
"Lại có tiệm vàng bị cướp sao?"
"Haiz, gần đây thực sự ngày càng loạn rồi. Nghe nói tháng trước ở phố đi bộ còn nổ ra một cuộc biểu tình quy mô nhỏ của thanh niên..."
"Hy vọng Cục An ninh có thể giải quyết được, haiz..."
Bên trong xe buýt nhanh chóng vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, người thì thở dài, kẻ thì phẫn nộ, người lại tỏ vẻ hờ hững.
Trần Phong lắng nghe tất cả, rồi nhìn thấy xe bay của Cục An ninh lao tới, đỗ xịch trước cửa tiệm vàng. Xe cứu thương cũng xuất hiện, nhân viên y tế khiêng người bị thương lên cáng, các nhân viên an ninh vất vả duy trì trật tự để khôi phục giao thông.
"Không ổn chút nào."
Khi xe buýt bắt đầu di chuyển lại, Trần Phong nhìn thoáng qua đống đổ nát của tiệm vàng. Nếu chỉ là một vụ tập kích, hắn có thể hiểu đó là do vài kẻ liều mạng muốn đổi đời sau một đêm. Nhưng chỉ trong vòng hai ngày mà sự việc tương tự lại xảy ra lần thứ hai, nhìn thế nào cũng thấy có điểm bất thường.
"Thế giới này chắc chắn khác xa so với những gì mình tưởng tượng."
Trần Phong lại nhớ tới đôi mắt đỏ rực trong con hẻm đêm đó. Võ đạo lưu phái, quái vật bóng tối... rốt cuộc còn điều gì mà mình chưa biết?
Suy nghĩ miên man, hắn nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ đến xuất thần. Mãi đến khi xe buýt đến trạm, hắn mới thu hồi tâm trí, bước nhanh xuống xe để đến siêu thị.
"Tiểu Phong đến rồi đấy à!"
Dì Hà cười tủm tỉm đứng sau quầy thu ngân. Dù đã ngoài năm mươi nhưng dì bảo dưỡng rất tốt, sắc mặt hồng hào, mái tóc muối tiêu được chải chuốt gọn gàng.
"Dì Hà."
Trần Phong gật đầu chào rồi liếc nhìn điện thoại. Vì kẹt xe nên hắn đã đến muộn hai phút.
"Cháu xin lỗi, cháu đến hơi muộn ạ."
"Không sao, có vài phút thôi mà." Dì Hà xua tay cười, không hề trách cứ.
Sau khi bàn giao xong, dì Hà lái chiếc xe bay màu đen rời đi. Dì Trương hôm nay trực ca muộn nên đã đến trước Trần Phong một bước.
"Trên đường kẹt xe hả cháu?"
"Vâng, lại có tiệm vàng bị cướp nên đường bị tắc ạ." Trần Phong thành thật đáp, thuận tay khoác lên mình chiếc áo gile đỏ của nhân viên.
"Haiz, gần đây đúng là có chút loạn lạc." Dì Trương thở dài, nói thêm vài câu: "Tỷ lệ thất nghiệp ngày càng cao, giá cả thì leo thang... Những kẻ không an phận cũng ngày một nhiều hơn."
"Dì nghe con trai dì nói, sinh viên trường nó còn có người định đi tham gia biểu tình, may mà nhà trường phát hiện và ngăn chặn kịp thời..."
Trần Phong nghe vậy thì im lặng. Biểu tình là hành động không được pháp luật Xích Quốc cho phép, một khi bị phát hiện sẽ bị Cục An ninh điều tra, tạm giam, thậm chí là ngồi tù. Trước đây những chuyện này rất hiếm khi xảy ra, nhưng vài năm trở lại đây, tại không ít thành phố của Xích Quốc, tình trạng này đã bắt đầu xuất hiện.
"Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn." Dì Trương nói một câu cuối cùng, không rõ là đang kỳ vọng hay đang thở dài.
Trần Phong không đáp lời, chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn. Hắn chỉ muốn sống tốt cuộc sống hiện tại, luyện quyền và mạnh lên từng ngày.
Hai người kết thúc câu chuyện, nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình. Trời dần về khuya, khách hàng ra vào siêu thị thưa thớt dần. Trần Phong đứng sau quầy thu ngân, liên tục quét mã tính tiền.
Trong lúc đó, điện thoại trong túi hắn rung lên vài lần. Mãi đến khi rảnh tay, hắn mới mở màn hình lên xem. Có hai tin nhắn mới.
[Trần Vân: Tiểu Phong, tối mai đừng quên hẹn ăn cơm nhé! (Icon mỉm cười)]
[Vị trí: Quán lẩu cay, đường Vĩnh Tường, phố Kiến Thiết, quận Thanh Hà... ]
Tin nhắn đầu tiên là của Trần Vân. Nhìn khung chat, Trần Phong nhớ ra tối mai chính là ngày hẹn. Không nói nhảm, hắn gõ một chữ "Được" rồi gửi đi. Gần như ngay lập tức, Trần Vân đã nhắn lại:
[Trần Vân: Tốt quá, vậy hẹn gặp em ngày mai nhé! (Icon mong chờ)]
Trần Phong không trả lời tiếp mà thoát ra, nhìn vào tin nhắn thứ hai.
[Vương Hàm Văn: Trần Phong, trong nhóm lớp đang xôn xao chuyện họp lớp kìa, sao cậu chẳng nói năng gì thế?]
[Nghe nói cậu đang ở Nam Giang, có rảnh thì tham gia nhé?]
Nhìn tin nhắn của lớp trưởng cũ, Trần Phong khẽ nhướng mày.