Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu
Tối Hậu Đích Quất Tử04-04-2026 00:38:38
Một giờ chiều cùng ngày.
Sau khi ăn trưa và nghỉ ngơi một lát cho xuôi bụng, Trần Phong xách túi đồ tập rời khỏi nhà.
Tán Đả cấp Khống chế, Nhu Đạo cấp Tinh thông, lực quyền đã vượt ngưỡng 130kg. Hắn đã sở hữu thực lực của một võ sĩ Nghiệp dư Bát đẳng từ lúc nào không hay. Trong lòng hắn lúc này cũng đã có thêm vài phần tự tin.
"Ngày mai là đến kỳ khảo hạch rồi."
"Hôm nay đến võ quán, nhân tiện quan sát trình độ của những người khác xem sao."
Suy nghĩ lóe lên, dù Trần Phong tự tin mình đủ sức đoạt vị trí đứng đầu, nhưng bản tính cẩn trọng vẫn khiến hắn muốn nắm chắc mọi thứ.
Cộp! Cộp!
Bước chân nhẹ nhàng, hắn sải bước ra khỏi lối cầu thang bộ của khu chung cư. Trước mắt hiện ra dãy cửa hàng bán buôn hoa quả nhộn nhịp với đủ loại dưa hấu, chuối, nho, lê trắng... Hai bên đường chật kín những chiếc xe tải chở hàng lớn nhỏ đậu san sát, chắn kín lối đi khiến tiếng còi xe inh ỏi vang lên không ngớt.
"Này, lùi xe lại một chút đi, chắn hết đường rồi!"
"Biết rồi, biết rồi, xong ngay đây!"
"Lão Trương, mau ra chuyển xe đi!"
Tiếng la hét, cãi vã ồn ào vang lên khắp nơi. Trần Phong đã quá quen với cảnh tượng này nên định lách người đi tiếp.
Cộp.
Bước chân đột ngột khựng lại, đôi mắt hắn chợt lóe sáng.
"Lại tới sao?"
Một luồng cảm ứng dị thường ập đến, Trần Phong lại một lần nữa cảm nhận được tia ác ý nhàn nhạt đang lảng vảng xung quanh. Lạnh lẽo và hờ hững.
Hắn dừng bước, rẽ vào một cửa hàng bán buôn hoa quả gần đó, vờ như đang lựa đồ nhưng thực chất là mượn góc khuất để liếc nhìn ra sau. Hai bóng người đang đứng dưới cột điện ở phía đối diện bên đường. Một cao một béo, ăn mặc lôi thôi, kẻ mặc áo thun sẫm màu, người khoác áo khoác đen, cả hai đều đang ngậm thuốc lá và nhìn chằm chằm về phía hắn.
Chỉ một cái liếc mắt, Trần Phong đã xác định được ngay: đây chính là hai kẻ ngồi trong chiếc xe đen bên ngoài tiệm lẩu tối qua.
"Bọn chúng đang theo dõi mình?"
Ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc và cảnh giác, Trần Phong thuận tay lấy một chiếc túi nhựa, chọn năm sáu quả lê trắng to bằng nắm tay bỏ vào.
"Bao nhiêu tiền vậy ông chủ?"
"Hai mươi ba tệ bảy hào, tính tròn hai mươi bốn tệ đi."
Trần Phong nhíu mày nhìn chủ tiệm. Đúng lúc này, từ phía đối diện vang lên tiếng quát tháo: "Chuyển xe đi! Đừng có đỗ xe trước cửa tiệm nhà tôi, lát nữa xe tải của tôi về giao hàng bây giờ!"
Qua khóe mắt, Trần Phong thấy hai kẻ theo dõi kia bực bội vứt tàn thuốc xuống đất. Gã thanh niên béo thậm chí còn trừng mắt nhìn chủ tiệm hoa quả đối diện như muốn động thủ.
"Hắn đang ở đối diện, đừng để bị phát hiện."
Kẻ cao hơn kéo tay đồng bọn lại, thấp giọng nhắc nhở rồi ra hiệu nhìn quanh. Hai kẻ đó hậm hực chui vào chiếc xe đen, nhanh chóng nhấn ga rời khỏi khu vực này, biến mất ở cuối con đường.
Trần Phong thu hồi ánh mắt. Biển số xe đó hoàn toàn trùng khớp với chiếc xe tối qua.
"Cậu em này, dân làm ăn chúng tôi đều tính thế cả, làm tròn số chút đỉnh mà..."
"Nếu là mấy hào lẻ thì tôi bớt cho ngay, nhưng đây tận bảy hào..." Chủ tiệm hoa quả cười xòa giải thích.
Trần Phong lắc đầu, hắn ghét kiểu làm tròn số theo hướng có lợi cho người bán như thế này.
"Hai mươi ba tệ, được thì tôi lấy."
"Thấp quá, thế này tôi chẳng còn lãi lời gì đâu."
Trần Phong dứt khoát quay người định đi.
"Thôi được rồi, hai mươi ba tệ thì hai mươi ba tệ!"
Thấy khách định bỏ đi, chủ tiệm vội vàng gọi lại. Trần Phong không nói nhảm, quét mã trả tiền rồi xách túi lê trắng sải bước rời đi. ...
"Rốt cuộc là kẻ nào?"
Trên chuyến xe buýt đến võ quán, Trần Phong ngồi ở cửa sau, không còn cảm nhận được luồng ác ý lúc trước nữa. Thế nhưng, điều này lại càng khiến hắn thêm phần cảnh giác. Một lần thì có thể là trùng hợp, nhưng liên tục hai lần, lại còn xuất hiện ngay dưới lầu nhà hắn, rõ ràng là có kẻ đứng sau sai khiến hoặc hắn đã vô tình đắc tội với nhân vật nào đó.
Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần khi hắn vừa xuống xe.
"Làm gì mà trông cậu như người mất hồn thế kia?"
Lâm Hạo mặc chiếc áo thun xám rộng rãi, chân mang giày thể thao trắng, vẫn vác theo túi đựng gậy bóng chày như mọi khi. Trông cậu ta ăn mặc giản dị nhưng lại toát ra một khí chất rất đặc biệt.
"Chà, còn mang cả hoa quả đến võ quán nữa à?"
"Sao thế, định hối lộ huấn luyện viên đấy à?" Lâm Hạo cười cợt trêu chọc.
Trần Phong trầm tư một lát, quyết định nhờ vả gã này.
"Tôi gặp chút rắc rối, muốn nhờ cậu giúp một tay." Hắn nói thẳng vào vấn đề.
"Ồ?" Lâm Hạo nhướng mày: "Chuyện gì?"
"Tôi muốn nhờ cậu tra giúp một biển số xe."
Trần Phong nhớ đến khả năng thu thập tin tức đáng nể của Lâm Hạo nên lên tiếng đề nghị. Đây là cách tốt nhất để hắn tìm ra lai lịch của hai kẻ kia, từ đó có phương án đối phó.
"Ôi dào, tưởng chuyện gì to tát."
Sắc mặt Lâm Hạo giãn ra, rõ ràng là cảm thấy nhẹ nhõm: "Được, cứ giao cho tôi, lát nữa nhắn biển số qua cho tôi là được."
Trần Phong gật đầu. Hắn vốn định nhắn tin nhưng cảm thấy nói trực tiếp vẫn ổn thỏa hơn.
"Thế nên, túi lê này là mua cho tôi đúng không?" Lâm Hạo cười tủm tỉm, tâm tư vô cùng linh hoạt.
"Chút lòng thành."
Trần Phong gật đầu, thầm ghi nhớ ân tình này. Lâm Hạo cũng không khách sáo, tùy ý nhận lấy túi hoa quả.
"Được, tôi nhận."
Bầu không khí trở nên thoải mái hơn, hai người sóng vai bước vào võ quán. Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, họ đã nhận thấy một bầu không khí khác lạ bao trùm khắp nơi.
"Võ quán có cao thủ đến rồi."
"Nghe nói là người của ban khảo hạch, huấn luyện viên Lục đang tiếp đón họ trong phòng riêng."
"Chẳng phải ngày mai mới đến sao?"
"Ai mà biết được!"
Đám học viên trên sân tập không còn miệt mài luyện quyền như mọi khi mà đang tụ tập xì xào bàn tán. Ngay cả Từ Đông Thái và Trịnh Cường đứng đằng xa cũng mang sắc mặt khác nhau, đứng im tại chỗ quan sát.
"Quả nhiên, tin tức là thật."
Lâm Hạo đột nhiên lẩm bẩm một câu. Trần Phong nghiêng đầu nhìn sang.
"Vừa nãy quên chưa nói với cậu... Thời gian khảo hạch học viên nòng cốt hình như đã bị đẩy lên sớm hơn."
Lời vừa dứt, Trần Phong không khỏi kinh ngạc.
Sớm hơn sao? Nghĩa là cuộc khảo hạch sẽ bắt đầu ngay trong hôm nay?
Cộp! Cộp! Cộp!
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Bốn bóng người chậm rãi bước tới, ánh mắt sắc sảo, thể hình cao thấp khác nhau. Huấn luyện viên Lục, người vốn luôn mang khí thế sắc bén, lúc này lại đóng vai trò người dẫn đường, đứng ở phía ngoài cùng và đang nhỏ giọng giới thiệu điều gì đó với họ.
Chỉ một cái liếc mắt, Trần Phong đã nhận ra ngay: ba người đi cùng huấn luyện viên Lục tuyệt đối là cao thủ. Ít nhất cũng phải đạt trình độ Chuyên nghiệp!
Ngoài ra...
"Hửm?"
Ánh mắt Trần Phong ngưng tụ. Trong số ba người đó, hắn nhìn thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc. Đó là một người đàn ông khôi ngô, thân hình đồ sộ cao gần một mét chín. Gương mặt chữ điền, sống mũi cao, mái tóc húi cua gọn gàng, đôi môi dày và ánh mắt sáng quắc đầy thần thái.
Đó chẳng phải là vị "blogger" mà hắn đã xem video hướng dẫn Nhu Đạo mấy ngày trước sao? Thành viên nòng cốt của võ quán Viêm Võ — Tào Đồng!