Chương 42

Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu

Tối Hậu Đích Quất Tử 04-04-2026 00:38:42

Sau khi thay đồ xong, Trần Phong vẫy tay chào tạm biệt Lâm Hạo. Hai người đã kết bạn trên ứng dụng trò chuyện để tiện giữ liên lạc. Xách túi đồ tập trên tay, Trần Phong đứng trước cổng võ quán, nhìn lại nơi này lần cuối. Hắn hiểu rằng, sau khi đã thăng lên lớp nòng cốt, có lẽ sau này mình sẽ không còn quay lại khu vực luyện tập dành cho học viên nghiệp dư này nữa. "Đi thôi." Hắn tự nhủ một câu rồi sải bước về phía trạm xe buýt. May mắn là xe vừa tới, Trần Phong nhanh chóng lên xe, tìm một chỗ trống cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Hắn vẫn dự định đến siêu thị làm việc như thường lệ. Dù đã trở thành học viên nòng cốt, Trần Phong vẫn chưa có ý định từ bỏ công việc này. Lớp nòng cốt chỉ miễn phí truyền thụ võ đạo lưu phái, còn chi phí ăn ở, sinh hoạt hàng ngày hắn vẫn phải tự mình gánh vác. "Theo lời Tào Đồng, chỉ cần lĩnh hội võ đạo lưu phái đạt mức nhập môn là có thể trở thành đệ tử chính thức của võ quán Viêm Võ, được giao chức vụ và nhận lương..." Đôi mắt hắn sáng lên, bắt đầu tính toán cho tương lai. Tố chất cơ thể ngày càng tăng cường khiến sức ăn của hắn cũng tỉ lệ thuận theo, đặc biệt là nhu cầu về các loại thực phẩm dinh dưỡng cao. Vì vậy, ít nhất là ở thời điểm hiện tại, hắn cần công việc ở siêu thị để duy trì cuộc sống, chờ ngày trở thành đệ tử chính thức để đổi sang một công việc có thu nhập tốt hơn. Mạnh lên và kiếm tiền, kế hoạch của hắn vẫn xoay quanh hai mục tiêu cốt lõi đó. Cạch! Xe buýt dừng lại ở một trạm dừng, thêm vài hành khách bước lên xe. Ghế trống ít dần, Trần Phong vẫn bình thản ngồi cạnh cửa sổ, im lặng nhìn cảnh đường phố lùi lại phía sau. "Nghe gì chưa? Tối qua ở phố Tiểu Thạch Nhai lại có người chết đấy." "Hả? Vì sao mà chết?" "Chẳng biết nữa, nghe bảo lúc phát hiện thi thể thì nội tạng mất sạch rồi, chắc bị bọn buôn lậu nó cắt đi bán..." "Thật hay giả vậy..." Hai ông lão ngồi phía trước hạ thấp giọng bàn tán. Tiếng nói không lớn nhưng Trần Phong vẫn nghe rõ mồn một. Lại thêm một thi thể bị móc sạch nội tạng sao? Hắn khẽ nhướng mày, lập tức nhớ tới đôi mắt đỏ rực trong con hẻm nhỏ vài ngày trước. Suốt mấy ngày qua, nhờ thực lực tăng tiến và không thấy quái vật xuất hiện nên hắn suýt chút nữa đã quên mất chuyện này. Nhưng hiện tại... Trần Phong cảm thấy hiếu kỳ. Nhân lúc rảnh rỗi, hắn lấy điện thoại ra truy cập vào ứng dụng tin tức địa phương, gõ các từ khóa "nội tạng","thi thể" và "Tiểu Thạch Nhai". Rất nhanh, hàng loạt thông tin hiện ra. [Kinh hoàng phát hiện thi thể mất nội tạng tại phố Tiểu Thạch Nhai!] [Cư dân đi đổ rác phát hiện thảm trạng, suýt đột quỵ vì kinh hãi... ] [Cục An ninh đã vào cuộc điều tra, yêu cầu người dân không nên hoang mang... ] Trần Phong lướt xem vài bài báo. Dù hình ảnh hiện trường đã được che mờ nhưng nhìn những vệt máu khô khốc bắn tung tóe trên vách tường, hắn không khỏi nheo mắt lại. "Rất giống..." Hắn cảm thấy dấu vết tại hiện trường này rất giống với những gì hắn thấy trong con hẻm gần khu chung cư hôm nọ. Đều như bị một sức mạnh khủng khiếp nào đó xé rách da thịt, khiến máu tươi văng khắp nơi. "Chẳng lẽ thực sự là do con quái vật đó gây ra?" Một suy đoán táo bạo hiện lên trong đầu. Trần Phong không cảm thấy quá sợ hãi, nhưng sự cảnh giác và áp lực phải mạnh lên nhanh hơn nữa lại dâng cao. Hắn không hy vọng mình sẽ chạm trán nó, nhưng nếu chẳng may gặp phải, hắn muốn mình có đủ thực lực để chiến thắng. Nửa giờ sau, Trần Phong xuống xe, đi bộ đến siêu thị Vĩnh Nhạc Phúc. Bính boong! "Chào mừng quý khách!" Tiếng chuông báo khách tự động vang lên. Dì Hà đang ngồi sau quầy thu ngân chơi điện thoại liền ngẩng đầu nhìn lên. "Dì Hà." "Ôi, Tiểu Phong, sao hôm nay đến sớm thế?" Dì hơi kinh ngạc, vô thức liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại. Mới ba giờ bốn mươi phút, còn tận hai mươi phút nữa mới đến giờ giao ca. "Hôm nay cháu xong việc sớm nên qua luôn ạ." Trần Phong giải thích. Vì cuộc khảo hạch kết thúc sớm hơn dự kiến nên hắn cũng không muốn về nhà nằm không cho phí thời gian. "Sớm quá, sớm quá. Cháu qua khu ghế sofa ngồi nghỉ lát đi, đến giờ rồi hãy nhận ca." Dì Hà cười nói. Trần Phong cũng không khách sáo, đi về phía sau kệ hàng ngồi xuống nghỉ ngơi. Chỉ một lát sau, chuông báo khách lại vang lên, kèm theo những giọng nói quen thuộc. "Chị Trương, hôm nay làm phiền chị đổi ca với em nhé." "Ôi dào, chuyện nhỏ ấy mà, sớm muộn gì chẳng thế." "Cảm ơn chị. Tiểu Dao, mau chào các dì đi con." "Cháu chào dì Hà, chào dì Trương ạ." "Ôi, Tiểu Dao ngoan quá." Tiếng trò chuyện nhanh chóng kết thúc. Trần Phong thấy Hứa Dao đeo cặp sách, vòng qua kệ hàng đi tới. Cô bé mặc áo thun trắng, quần jean cùng đôi giày vải đã hơi bạc màu. Dù ăn mặc giản dị nhưng làn da trắng nõn và ngũ quan thanh tú khiến cô bé trông rất xinh xắn, ngoan ngoãn. "Anh... anh Trần Phong." Thấy hắn ngồi đó, Hứa Dao hơi ngẩn người rồi lí nhí chào một tiếng. "Chào Tiểu Dao." Trần Phong mỉm cười gật đầu. Thấy thời gian cũng đã gần đến giờ giao ca, hắn đứng dậy. Thân hình cường tráng cao lớn của hắn đột ngột vươn cao, che khuất tầm mắt của Hứa Dao như một bóng râm lớn. Nhận ra cô bé vẫn còn chút rụt rè, Trần Phong đưa tay xoa đầu cô bé một cái. Hứa Dao không phản kháng, chỉ đứng im. Hắn mỉm cười rồi đi về phía quầy thu ngân. Mọi người bắt đầu bắt tay vào công việc, người thu ngân, người quét dọn. Hứa Dao ngồi ở khu vực sofa vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng bấm bút bi lạch cạch. Đêm dần sâu, khách khứa ra vào thưa thớt. Trần Phong đang đứng trực thì đột nhiên nhướng mày, thiên phú Cảm giác lại một lần nữa báo động. Luồng ác ý nhàn nhạt kia lại xuất hiện. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Một chiếc xe đen chậm rãi lái tới, đỗ ngay dưới ánh đèn đường cạnh siêu thị. Biển số xe hoàn toàn trùng khớp với chiếc xe sáng nay. Hai gã đàn ông, một mập một cao, đang ngồi bên trong thản nhiên châm thuốc hút. Bốn mắt chạm nhau qua lớp kính cửa sổ. Dường như nhận ra ánh mắt của Trần Phong, hai kẻ đó vờ như vô tình dời tầm mắt đi chỗ khác, trông như thể đang ngồi chờ người. Nhưng Trần Phong hiểu rõ, luồng ác ý kia chính là phát ra từ bọn chúng. "Rốt cuộc là vì cái gì?" Trần Phong thu hồi ánh mắt, lòng đầy cảnh giác. Ban đầu hắn đoán là do Từ Đông Thái muốn giở trò trước kỳ khảo hạch, nhưng giờ khảo hạch đã xong mà bọn chúng vẫn bám theo, rõ ràng là không phải. "Chẳng lẽ mình vô tình đắc tội với ai mà không biết?" Hắn nhíu mày suy nghĩ nhưng không tìm ra manh mối nào. Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần đột ngột rung lên. Một tin nhắn đến rất đúng lúc. [Lâm Hạo: Biển số xe cậu nhờ tra, có kết quả rồi đây. ]