Quét Ngang Vô Địch: Theo Mộng Cảnh Thêm Điểm Bắt Đầu
Tối Hậu Đích Quất Tử04-04-2026 00:38:19
"Lại nghĩ nhiều rồi."
7 giờ 5 phút sáng, Trần Phong thức giấc đúng giờ.
Hắn khẽ thở dài đầy bất đắc dĩ vì đêm qua không tìm thêm được khối sáng nào mới. Hắn đứng dậy, bước tới kéo rèm cửa ra.
Ánh nắng ban mai rực rỡ ùa vào phòng. Khác hẳn với thế giới Mộng Cảnh u tối, trước mắt hắn là bầu trời xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi. Dưới lầu, tiếng cửa cuốn của các cửa hàng hoa quả vang lên lạch cạch, nhịp sống đô thị bắt đầu nhộn nhịp.
Trần Phong thu hồi tâm trí, nhanh chóng gọi bảng thuộc tính ra kiểm tra.
[Họ tên: Trần Phong]
[Tuổi: 22]
[Sức mạnh: 9. 2]
[Nhanh nhẹn: 8. 8]
[Thể chất: 8. 9]
[Ý chí: 9. 4]
[Kỹ năng: Tán Đả (Tinh thông 38%), Nhu Đạo (Nhập môn 41%)]
[Thiên phú: Cảm giác Lv1 (11/100)]
Nhìn lướt qua bảng thông tin, hắn bắt đầu xâu chuỗi lại các quy luật.
"Kỹ năng võ đạo có thể tự mình rèn luyện, hoặc sử dụng Khối sáng Phá Hạn để tăng nhanh độ thuần thục."
"Còn thiên phú thì chỉ có thể thăng tiến thông qua những phương thức đặc thù cố định."
Hắn nhớ lại hai tên Vô Diện Nhân mình đã giết trong Mộng Cảnh đêm qua. Hai khối sáng màu xám đó đã giúp thiên phú Cảm giác tăng cường rõ rệt. Trong khi đó, vào ban ngày, dù hắn có sử dụng thiên phú này bao nhiêu lần đi chăng nữa thì con số sau cấp độ Lv1 vẫn không hề nhúc nhích, chẳng giống như Tán Đả hay Nhu Đạo vẫn có thể tiến bộ chậm rãi nhờ khổ luyện.
"Đây mới chỉ là cấp độ Lv1. Nếu tương lai thăng lên Lv2, hiệu quả chắc chắn sẽ tăng vọt."
Ánh mắt Trần Phong lóe lên tia sáng đầy kỳ vọng. Hắn rất coi trọng thiên phú Cảm giác, bởi đây là một loại năng lực đặc thù, hoàn toàn khác biệt với võ thuật thông thường. Thậm chí hắn còn hoài nghi đây chính là một loại sức mạnh siêu phàm, chẳng qua bản thân vẫn chưa khai phá hết tiềm năng của nó.
"Cứ từ từ thôi."
"Chí ít hiện tại mình đã tìm ra phương pháp để thiên phú trưởng thành..."
"Thế giới Mộng Cảnh vẫn còn ẩn chứa rất nhiều bí mật. Chỉ cần tiếp tục khám phá, mình chắc chắn sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn."
Rung! Rung!
Điện thoại đột ngột chấn động, có tin nhắn mới. Trần Phong thu hồi suy nghĩ, cầm máy lên xem.
[Trần Vân: Tiểu Phong, chuyện công việc lần trước chị đã nói qua với giáo viên hướng dẫn rồi. ]
[Thầy vẫn hơi lo cho em nên muốn gặp mặt một chút. Tối thứ Sáu tuần này cùng đi ăn một bữa cơm nhé, em thấy có tiện không?]
Trần Phong trầm tư một lát. Giáo viên hướng dẫn của Trần Vân là một người rất tốt. Khi cha mẹ nguyên thân qua đời, chính ông đã đứng ra giúp đỡ lo liệu tang sự và giải quyết những tranh chấp do thế hệ trước để lại. Hai năm qua, ông cũng thường xuyên mời hai chị em đi ăn. Dù giọng điệu có phần nghiêm khắc của bậc trưởng bối nhưng thực tâm ông đã giúp đỡ họ rất nhiều.
"Được ạ."
Trần Phong gõ chữ trả lời. Hắn không muốn làm chị gái khó xử. Dù sao ở siêu thị mỗi tuần hắn cũng được nghỉ một buổi, dành thời gian đi ăn một bữa cơm cũng không vấn đề gì.
[Trần Vân: Vậy chốt tối thứ Sáu nhé? Ăn lẩu đi, món em thích nhất đấy. (Icon mỉm cười)]
Sau khi thống nhất thời gian và địa điểm gần viện nghiên cứu, Trần Phong cất điện thoại. Nhớ lại cuộc chạm trán quái vật đêm qua, hắn thay đồ rồi rời khỏi nhà.
Vài phút sau, Trần Phong đã có mặt gần con hẻm cũ nát đó.
"Nghe nói có người chết à?"
"Đúng rồi, thảm lắm, nội tạng bị móc sạch rồi."
"Trời đất, đáng sợ vậy sao? Nhà ai thế?"
"Gã nát rượu nhà lão Lưu Bình đấy. Chắc lại say khướt đến nửa đêm mới mò về... Đúng là báo ứng mà."
Khác với vẻ âm u, vắng lặng đêm qua, con phố lúc này đông nghịt người đang xôn xao bàn tán. Hai dải băng cảnh báo màu vàng của Cục An ninh đã phong tỏa lối vào con hẻm. Hai chiếc xe công vụ màu xanh trắng đỗ xịch bên lề đường, bảy tám nhân viên an ninh đang vất vả duy trì trật tự, người ra kẻ vào tấp nập.
"Hửm?"
Trần Phong hơi kinh ngạc, không ngờ sự việc lại gây động tĩnh lớn đến thế. Hắn rảo bước tiến lại gần, loáng thoáng nghe thấy những lời bàn tán xung quanh.
"Mất nội tạng?"
Từ khóa này khiến hắn lập tức nhớ lại tiếng nhai "rắc rắc" ghê rợn nghe thấy đêm qua.
Ăn thịt người?
Sống lưng lạnh toát, Trần Phong vô thức chen vào đám đông để nhìn vào bên trong.
"Thằng nào chen đấy, mù à..."
Một gã đàn ông bị xô đẩy định quay lại chửi bới, nhưng khi thấy một thanh niên cao mét tám, thân hình cường tráng với ánh mắt bình tĩnh đang nhìn mình, gã lập tức nuốt ngược lời chửi vào trong, gượng cười rồi vội vàng né sang một bên. ...
"Thời điểm tử vong dự đoán vào khoảng mười hai giờ đêm qua."
"Nạn nhân nam, 49 tuổi, tên là..."
Bên trong con hẻm nhỏ hẹp, mặt đường xi măng mấp mô dài chừng mười mét. Hai bên là tường bao của những tòa nhà cũ kỹ. Thi thể nạn nhân nằm dựa vào vách tường ở một góc khuất. Mấy nhân viên an ninh đứng gần đó mặt cắt không còn giọt máu, không nén nổi cơn buồn nôn.
Những người kỳ cựu của Cục An ninh dù không biểu hiện ra mặt nhưng ai nấy đều nhíu chặt đôi mày.
Thi thể gã nát rượu bị xé làm đôi từ phần eo, cứ như bị một sức mạnh khủng khiếp nào đó cưỡng ép phanh thây. Máu tươi nhuộm đỏ cả bộ quần áo, bên trong ổ bụng chỉ còn lại vài mảnh nội tạng vụn nát. Vệt máu kéo dài từ đầu hẻm vào tận bên trong, trông như thể nạn nhân đã bị lôi xệch trên mặt đất.
"Đội trưởng Hướng, ông thấy sao?" Có người lên tiếng hỏi.
"Loại thương tích này không giống do người bình thường gây ra..." Hướng Kiến Quân lắc đầu, ông quan sát kỹ hiện trường một hồi lâu.
"Hoặc là do Võ đạo gia cấp Chuyên nghiệp trở lên ra tay, hoặc là người cải tạo."
"Hoặc cũng có thể là..."
Ông bỏ lửng câu nói, nhưng những người xung quanh đều hiểu ý. Không khí tại hiện trường càng thêm phần nặng nề, ngạt thở.
"Camera giám sát thế nào rồi?" Hướng Kiến Quân chuyển chủ đề, nhìn về phía cấp dưới.
"Báo cáo Đội trưởng, tình hình hơi phức tạp."
"Đây là khu chung cư cũ, cơ sở hạ tầng rất kém, camera cực kỳ ít..." Một nhân viên trẻ tuổi lúng túng mở máy tính bảng ra giải thích: "Lối ra phía bên trái chỉ có một mắt điện tử, nhưng có vẻ do đường dây lão hóa nên mấy ngày nay không hoạt động. Phía bên phải có một cái khác nhưng khoảng cách quá xa, không nhìn rõ hiện trường."
Hướng Kiến Quân nhíu mày, nhưng ngay sau đó, viên nhân viên kia chợt reo lên kinh ngạc: "Đợi đã Đội trưởng, có phát hiện mới!"
"Lúc mười hai giờ tám phút đêm qua, có một người đi ngang qua đây. Có lẽ chúng ta có thể tìm người này để hỏi thăm..."...
"Hướng Kiến Quân?"
Ở lối vào con hẻm, Trần Phong đã đứng sát dải băng cảnh báo. Thể hình cao lớn của hắn che khuất tầm mắt của không ít người phía sau, khiến gã đàn ông lúc nãy chỉ dám thầm rủa sả trong lòng.
"Trùng hợp vậy sao, lại là ông ta phụ trách hiện trường."
"Chẳng lẽ Cục An ninh thiếu người đến mức này?"
Trần Phong thầm nghĩ, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm những dấu vết khác. Nhưng đáng tiếc là khoảng cách quá xa, cộng thêm việc Cục An ninh cố ý che chắn nên hắn không thấy được gì hữu ích.
"Tránh ra, làm ơn nhường đường một chút!"
Hai nhân viên an ninh khiêng cáng cứu thương đi ra, bên trên là thi thể đã được phủ vải trắng. Một mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, Trần Phong lùi lại một bước, nhìn chiếc cáng được đưa lên xe tải. Một người phụ nữ trung niên đi theo lên xe, gương mặt bà không có vẻ bi thương mà chỉ tràn ngập sự chết lặng. Trần Phong đoán đó chính là người nhà nạn nhân.
Hắn âm thầm lắc đầu, thu hồi ánh mắt. Đúng lúc này, Hướng Kiến Quân cũng từ trong hẻm bước ra.
Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt Hướng Kiến Quân lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc.
"Lại là cậu?"