Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:15
Anh mang hai thùng sữa bên ngoài vào nhà, nhận ra An Dịch đã lên lầu, Lục Minh liền trả lời tin nhắn cho ông nội.
Tin nhắn ở trên là do ông nội anh gửi đến từ một giờ trước, anh trước đó bận ăn cơm nên chưa kịp trả lời.
Ông nội: [A Minh, mọi chuyện thế nào rồi?]
Lục Minh sờ cằm suy nghĩ một chút: [Vẫn chưa tìm thấy, ông đừng lo lắng, con đang cố gắng. ]
Bên ông nội trả lời ngay lập tức: [Đừng ở một chỗ nữa, đi lại nhiều hơn, khả năng tìm thấy sẽ cao hơn. ]
Lục Minh: [Con biết rồi, nhưng mà làm sao con biết được cái nào là ấu tể Long tộc chứ?]
Ông nội: [Long tộc vẫn chưa phá vỏ, đương nhiên vẫn là một quả trứng thôi!]
Lục Minh: "..."
Trứng?
Khoan đã, nói đến trứng thì, thật sự có một quả!
Nghĩ đến quả trứng trắng lớn của mình, tay anh gửi tin nhắn đều đang run rẩy: [Ông nội, quả trứng đó... nó có đặc điểm gì không?]
[Đặc điểm sao... ]
Bên ông nội ngừng lại một lát: [Ta cũng không biết... ]
Lục Minh: [... ]
Ông nội tức giận đến hỏng việc: [Ta đã thấy trứng Long tộc bao giờ đâu! Làm sao ta biết được!]
Lục Minh không còn ham muốn trò chuyện nữa: [Ông nội, dường như con có manh mối rồi! Ông từ Viện nghiên cứu lấy ít dung dịch tăng trưởng tốt nhất cho ấu tể gửi cho con!]...
Sáng sớm ngày hôm sau, An Dịch thấy Lục Minh từ bên ngoài trở về, trên tay còn ôm một cái hộp lớn: "Chào buổi sáng Lục Minh, anh dậy sớm thế?"
Cô theo bản năng muốn qua giúp một tay liền bị Lục Minh né tránh: "Tôi làm là được, chủ trang trại cẩn thận bị đụng phải."
"À đúng rồi, Đại Bạch Đản đã tỉnh chưa?"
Nói đến quả trứng trắng lớn đó, An Dịch không khỏi cảm thán sự kỳ diệu của Thời đại Tinh Tế.
Rõ ràng là một quả trứng vẫn chưa phá vỏ mà lại như có ý thức, cô đi đến đâu nó theo đến đó, mỗi lần thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Lục Minh, cô đều khá ngại ngùng.
"Vẫn chưa, Đại Bạch Đản ở trên lầu đấy."
Cô chỉ chỉ vào phòng của mình: "Cần tôi đánh thức nó không?"
"Không cần không cần!"
Lục Minh lắc đầu như trống bỏi.
Đó chính là ấu tể của Long Thần mà, đương nhiên phải ngủ thật no rồi-
Nghĩ như vậy, anh cố gắng kéo chủ trang trại tốt bụng cùng bám đùi: "Chủ trang trại, cô có tin Long tộc không?"
!!!
Vốn đang mơ mơ màng màng, Tiểu Long mập lập tức tỉnh táo, chân nó không vững nhẹ ngã một cú, kinh ngạc nhìn Lục Minh.
Cái tên ngốc nghếch có vẻ không thông minh này có thể nhìn thấy nó sao?
"Tin... chứ?"
Giọng điệu của An Dịch không chắc chắn: "Sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?"
Lục Minh nhìn trái nhìn phải rồi hạ thấp giọng: "Tôi nghi ngờ... Long tộc sắp tái xuất thế gian rồi."
An Dịch và Tiểu Long mập cả hai đồng thời ngừng thở, liền nghe thấy Lục Minh lại nói: "Tôi nghi ngờ Đại Bạch Đản của tôi chính là nó!"
Tiểu Long mập: "..."
An Dịch: "..."