Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:17
Sáng hôm sau, An Dịch cảm thấy có gì đó không ổn.
Trong phòng tối hơn bình thường rất nhiều, có cảm giác âm u như thể sắp có mưa giông.
Chẳng lẽ trời sắp mưa?
Cô vô thức nhìn về phía cửa sổ, chỉ thấy trên đó chen chúc dày đặc những cành cây.
Từng nhánh cây sum suê rậm rạp đỡ lấy những trái táo đỏ au, thấy cô nhìn sang liền đung đưa như thể đang khoe khoang, chẳng rõ là do gió thổi hay tự ý cử động.
Có hệ thống ở đây, An Dịch cũng không sợ bị mấy cây táo làm bị thương.
Cô mở cửa sổ, đẩy những cành cây chật ních ra ngoài, căn phòng u ám cuối cùng cũng sáng lên.
Những quả táo bị đẩy ra ngoài bỗng tỏ ra thất vọng, tự rút cành trở lại, chờ lúc An Dịch quay người đi thì bất ngờ có một cành cây hung hăng quật vào cành khác, vang lên cả tiếng xé gió.
"Tại mày đấy, cái cây xấu xí kia, chắc chắn là mày làm chủ nhân trông xấu đi! Lúc mọc lên không chịu mọc cho tử tế, giờ còn liên lụy đến ta, một nhan sắc cao quý, mỹ lệ thế này!"
Cành bị quật lập tức phản đòn, không kém phần dữ dội: "Đồ rác rưởi! Trái táo mày kết ra không giòn không ngọt bằng tao mà cũng dám mở miệng? Hôm qua chủ nhân ăn đúng một quả là của tao đấy!"
Hai cây táo điều khiển cành của mình, mày quật tao một cái, tao quật lại một cú, chẳng mấy chốc đã đánh nhau túi bụi, cành lá bay loạn xạ giữa không trung.
Ấy vậy mà không rụng lấy một quả táo nào!
Đùa à!
Trong đầu hai cây táo lách cách tính toán, quả táo chính là công cụ để tranh sủng mà! Làm sao mà có thể để rụng được!...
Tối qua An Dịch đã sắp xếp mấy học viên trường quân sự ở phòng tầng một.
Học viên dẫn đầu nói không cần, vì khi đi thi bọn họ đã từng ngủ ở bất cứ đâu, không muốn làm phiền cô, chỉ nhờ An Dịch thu xếp một phòng cho mấy người bị thương, còn lại thì ngủ thẳng ngoài ruộng ngô.
Sáng sớm hôm sau, không ngờ cả tám người đều đã dậy, đến cả những người bị thương cũng đang lao động.
An Dịch không khỏi kinh ngạc trước thể chất đáng nể của dân Tinh Tế.
Nếu không phải tận mắt thấy bộ dạng thảm hại hôm qua của bọn họ thì cô thật chẳng thể tin nổi mấy người đang vác ngô đi như bay hôm nay lại chính là nhóm đó."Chào buổi sáng, chủ trang trại."
Hàn Tư dừng lại chào cô, đôi tai vàng trên đầu anh đã thu lại, giờ ngoài khí chất có phần lạnh lùng thì trông cũng chẳng khác gì học viên đại học bình thường.