Chương 28: Ma ma ơi, người tới làm việc đến rồi này!
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:16
Nó khó khăn lắm mới trốn ra được từ từ đường nhà họ Yến, cũng khó khăn lắm mới thoát khỏi nanh vuốt của đám hải tặc, ai mà ngờ lại gặp phải một tên ngốc thế này!
Tên này dám tưởng nó là một quả trứng bị lạc của nhà ai, còn mặt dày dắt nó đi khắp nơi rồi đòi đưa nó về nộp cho "chú cảnh sát" xử lý!
Anh từng thấy quả trứng nào biết bay khắp vũ trụ chưa hả? Có chưa?
Nếu không phải quả trứng bình thường không biết nói thì giờ nó đã há miệng cắn cho tên này một phát rồi!
Nó đã định vị được vị trí của Tiểu Long thần rồi, vậy mà vì cái tên ngốc này nên Tiểu Long thần không chỉ phải ẩn giấu khí tức mà còn phải làm rối cả từ trường khiến nó bị xoay vòng tại chỗ!
Tên này thật đúng là thừa thãi!
Thấy quả trứng trắng cứ giãy giụa không ngừng, Lục Minh xoa xoa vỏ trứng, ánh mắt trong veo tràn đầy kiên nhẫn: "Ngoan nào, sắp ra được rồi, cố chịu thêm chút nữa là có dịch nuôi dưỡng để tắm rồi."
Quả trứng: "..."
Anh còn tốt bụng như vậy, quả trứng thấy lòng mình... mệt mỏi ghê gớm.
Cưỡi trên chiếc xe đạp năng lượng chỉ còn sót lại chút pin, giữa cơn bão cát mù mịt, Lục Minh bỗng reo lên đầy phấn khích: "Trứng ơi! Hình như phía kia có người ở kìa!"
Xa xa là một cái cổng rách nát, phía trên là bốn chữ "Nông trại Mạch Mạch" lắc lư như sắp rụng, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt.
Thấy "lao động tương lai" mà mình đang đợi cuối cùng cũng chịu xuất hiện, Tiểu Long mập vui vẻ vẫy đuôi, hí hửng chạy về phía An Dịch.
Ma ma ơi, người tới làm việc đến rồi này!...
Ngày thứ ba kể từ khi quả trứng hộ vệ của nhà họ Yến mất tích, gia tộc đã lục soát mọi nơi có thể, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của quả trứng.
Thậm chí thiết bị định vị siêu nhỏ gắn trên trứng hộ vệ cũng được phát hiện bị vứt vào một thùng rác trên con phố đông người của Tinh cầu Thủ Đô.
Bầu không khí u ám bao trùm toàn bộ gia tộc họ Yến, ngay cả Tam thiếu gia trước giờ ngông nghênh cũng trở nên chững chạc hơn khi đi đứng.
Bị đuổi ra khỏi phòng họp, Yến tam thiếu liền lên tinh võng phàn nàn với bạn bè: [Quả trứng hộ vệ đó đã hơn ba trăm năm chưa nở, biết đâu là trứng chết từ lâu rồi, vậy mà đám người đó còn căng thẳng như thế!]
[Chẳng lẽ vinh quang mấy trăm năm của nhà họ Yến đều nhờ vào một quả trứng sao?]
Một tinh linh với mái tóc bạc và đôi mắt xanh lục ngồi cạnh hắn đang lau chùi con dao găm, gương mặt tuấn tú không biểu lộ cảm xúc gì, hàng mi đen nhánh cụp xuống.
Nghe hắn nói đến trứng hộ vệ, chỉ thấy đôi tai nhọn hơi run lên, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ.