Chương 27: Sẽ không bao giờ tin lời ông nội nói nữa!

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Liệt Tửu Lương Thất 24-01-2026 06:52:16

An Dịch nhìn nhiệm vụ đột ngột bật ra, không khỏi ôm trán. Ở cái nơi quạnh quẽ đến chim bay còn lạc đường như Tinh cầu Nguyên Thủy này, ngoài mấy học viên ngốc nghếch kia thì còn ai biết thở nữa chứ? "Thuê nhân viên? Muốn tôi đi đâu tìm người đây!" Tai Tiểu Long mập giật giật: Thuê nhân viên là cái gì? Tìm người phụ giúp à? Nó ngậm đuôi suy nghĩ đầy khổ sở. Trong ký ức truyền thừa của nó, nếu là rồng trưởng thành thì hoàn toàn có thể truyền sóng não tới bất kỳ cư dân nào trong toàn tinh hệ, nhưng nó vẫn chỉ là một quả trứng nhỏ, chuyện đòi hỏi kỹ thuật cao thế này, nó làm không nổi. Không đúng, nó còn hai cây táo ngốc nữa mà! Hai cây táo đang uốn éo, tạo dáng làm màu nhằm thu hút sự chú ý của Tiểu Long mập lập tức khựng lại khi cảm nhận được ánh mắt của nó, rồi càng thêm ra sức vặn vẹo. "Ơ? Gió nổi à?" An Dịch nghe tiếng lá xào xạc liền ngồi bật dậy cảm nhận: "Không có mà..." "Ê, mấy cậu tới đây làm gì vậy?" Dưới sự chỉ huy của Tiểu Long mập, hai cây ngốc vươn nhánh ra khẽ quấn lấy cổ tay An Dịch rồi nhẹ nhàng chỉ vào tờ hợp đồng trong tay cô. An Dịch biết hai cây này có linh trí, nhưng không ngờ chúng lại thông minh đến thế. Cô dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ đầu cành rồi mỉm cười dịu dàng: "Mấy cậu không ký hợp đồng được đâu, phải biết viết chữ mới được." Biết viết chữ? Tiểu Long mập ngậm đuôi, chống cằm bằng móng rồi bỗng nhớ ra một người. Nếu là viết chữ... thì cái người xui xẻo bị lạc đường suốt ngày hôm qua có khi dùng được!... Mang theo nhiệm vụ của ông nội đến tìm rồng, Lục Minh quỳ giữa bãi cát vàng mênh mông, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, con đường phía trước mịt mù vô vọng. Anh thề sẽ không bao giờ tin lời ông nội nói nữa! Cái gì mà "người có duyên số định sẵn" đều đi gặp quỷ hết đi! Chỉ trong một khoảnh khắc thôi, thật sự chỉ một khoảnh khắc anh lại nổi máu "nhiệt huyết trung nhị" tin rằng mình có thể tìm được rồng sao? Bản thân vô dụng, kém cỏi đến mức nào chẳng lẽ anh còn không tự biết sao? Rồng đã biến mất ba trăm năm rồi đó! Có khi đi tìm cái nông trại thần bí kia còn thực tế hơn là tìm rồng! Quỳ giữa đám cát để nghỉ ngơi một lát, Lục Minh ôm chặt quả trứng trắng trong ngực rồi dịu giọng dỗ dành: "Đừng sợ, tuy năng lượng của cơ giáp đã cạn kiệt rồi, nhưng anh trai sẽ sớm tìm được đường đưa em ra ngoài." Quả trứng né khỏi tay anh, vẻ mặt vô cùng chê bai.