Chương 24: Cây mô phỏng

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Liệt Tửu Lương Thất 24-01-2026 06:52:16

Phía dưới còn vô số bình luận. Có người mắng trường Bạch Ưng vô đạo đức, cũng có người nói "binh bất yếm trá" cho rằng học viên Aranstia quá ngây thơ. Biết rõ đôi bên là kình địch, vậy mà còn xông ra cứu người của Bạch Ưng, nếu không phải vậy thì đã bỏ xa bọn họ từ lâu rồi... Càng xem, lông mày Hạng Nam Phong càng siết chặt, nắm tay cậu từ từ siết lại trên đầu gối. "Ê, cậu cũng đang xem giải liên chiến quân trường à?" Một giọng nữ cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Hạng Nam Phong ngẩng đầu, thấy một phụ nữ tóc ngắn gầy gò đang đứng cạnh cậu, tay cầm thiết bị cá nhân mở khóa cánh cửa phía sau lưng cậu. Thì ra cậu đang ngồi ngay tầng một của phố tinh võng, chắc là lúc chủ tiệm tới mở cửa. "Xin lỗi, có làm phiền chị buôn bán không?" Hạng Nam Phong vội đứng dậy, ánh mắt vô thức liếc qua bảng hiệu trên đầu rồi khựng lại: "Nông trại Mạch Mạch? Đây là tiệm của chị à?" "Đúng rồi." Người phụ nữ cười, mở cửa mời cậu: "Cửa tiệm vẫn chưa trang trí xong, ngoài trời nóng quá, vào trong ngồi xem livestream đi." Hạng Nam Phong cảm ơn rồi theo cô bước vào. Cửa tiệm rất đơn giản, chỉ có một quầy kính trong suốt. Bên trong đặt khoảng hơn mười quả tròn trịa, đỏ au, lá xanh đội trên đầu, dưới ánh sáng lấp lánh đầy mê hoặc. Dù bị kính chắn nhưng Hạng Nam Phong vẫn cảm nhận rõ sức sống tràn đầy tỏa ra từ bên trong. Đây là... cây mô phỏng? "Chị bán cây mô phỏng à?" Hạng Nam Phong ngạc nhiên đầy thích thú: "Loại này là sản phẩm mới à? Tôi chưa từng thấy qua đấy! Cái này bán sao vậy!" Cha cậu là một chiến sĩ rút lui khỏi chiến trường vì tinh thần lực bạo động, suốt sáu bảy năm nay luôn bị dày vò, người vốn nên là anh hùng đầy vinh quang giờ lại bị xem như quái vật. Gia đình cậu luôn tìm mọi cách để chữa bệnh cho cha, đặc biệt là săn tìm cây mô phỏng chất lượng cao, nhưng thứ tốt thường không có giá mà mua. Không ngờ hôm nay lại may mắn như vậy! Gặp được một cây đã là may lắm rồi mà đây là cả một đống cây! An Dịch không ngờ thương vụ đầu tiên lại đến bất ngờ như thế. Cô lấy một đĩa táo đã được cắt sẵn ra rồi mỉm cười thân thiện: "Ngày khai trương giảm giá, một ngàn tinh tệ một quả, cậu muốn thử không?" Mắt Hạng Nam Phong trợn to dần, hoàn toàn bỏ ngoài tai nửa câu sau của cô: "Chị nói... bao nhiêu cơ?" "Một ngàn." An Dịch hơi cau mày: "Đắt à?" "Không không không!" Hạng Nam Phong xua tay lia lịa. Cái gì mà đắt chứ, đây là quá rẻ thì có! "Chị chủ, cho tôi mười quả! Không, không, tất cả! Tôi lấy hết!" "Hết luôn?" Nhìn chàng trai đang phấn khích đến đỏ mặt trước mắt, An Dịch xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp lên tiếng: "Táo chỗ tôi tổng cộng hơn ba mươi quả, tính ra cũng khá tốn đấy, cậu có thể mua thử một quả trước nếu thấy ổn thì..." "Không cần đâu chị chủ, tôi lấy hết." Hạng Nam Phong dứt khoát chuyển khoản: "Táo giao tới nơi là tôi lập tức quảng bá giúp chị liền, khi nào có thể giao hàng?" Tài khoản đột ngột nhảy lên thêm bốn vạn tinh tệ, An Dịch hơi sững lại, sau đó nở nụ cười rạng rỡ: "Tôi sẽ lập tức gửi hàng, nếu nhanh thì tối nay là đến nơi rồi, cậu điền địa chỉ giúp tôi nhé." "Được!"