Chương 46: Bỏ phiếu

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Liệt Tửu Lương Thất 24-01-2026 06:52:15

Người đứng đầu thần sắc cứng đờ, môi mấp máy: "Nhưng mà..." "Không có nhưng nhị gì hết, Phương thiếu tướng." Người đàn ông ôn hòa ngắt lời anh ta, ngữ khí không cho phép phản bác: "Chỉ là thú vương thôi mà, mấy học viên ở Tinh cầu Nguyên Thủy đó còn không đủ cho nó nhét kẽ răng, cứ phái thêm ít quân y qua đó canh chừng là được, hà tất phải làm mọi người đều mất mặt chứ, ngài nói phải không?" Tất cả mọi người trong phòng họp đều thần sắc bất an nhìn về phía người đàn ông mặc quân phục thẳng tắp đứng đầu, lặng lẽ đổ mồ hôi lạnh. Phương thiếu tướng mím chặt môi, do dự một lát vẫn phản bác: "Nếu không nhân lúc này tìm thú vương về, đợi đến khi nó hoàn toàn mất kiểm soát thì cư dân của tinh cầu Nguyên Thủy đó..." "Chẳng phải cư dân của Tinh cầu Nguyên Thủy đều đã sơ tán rồi sao?" Người đàn ông ngắt lời anh ta, đôi mắt phượng khẽ liếc, lơ đễnh buông tay đang đùa nghịch chim, dù đang ngồi thì khí thế của hắn vẫn cao hơn tất cả mọi người một bậc. "Cho dù thật sự còn sót lại một hai người ở đó thì đó cũng là lựa chọn của chính họ, vì một hai người như vậy mà Phương thiếu tướng định khiến nỗ lực bốn năm của tất cả mọi người đổ sông đổ bể sao?" Trong phòng họp không ai dám nói gì. Người đàn ông cụp mắt xuống rồi lại cười nói: "Mỗi kỳ thi đấu quân trường đều phải chuẩn bị bốn năm, mấy trường học cũng vậy, chưa nói gì khác, cứ nhìn Aranstia đang đứng cuối bảng mà xem, vì lần này có thể lọt vào top ba, mấy học viên người thì bị thương, người thì tàn tật. Phương thiếu tướng thật sự định dừng cuộc thi, rồi để những học viên này bắt đầu lại sao?" "..." Một nghị viên đứng gần người đàn ông mắt phượng nhất nhìn thiếu tướng đang do dự, khuyên nhủ: "Thiếu tướng, tôi thấy Phượng thiếu gia nói có lý. Sau khi cuộc thi bị dừng lại và bắt đầu lại, đối với học viên của mấy trường quân đội mà nói, chưa chắc đã là có lợi nhất, ngược lại..." Hắn ta không nói hết, ý là sẽ bất lợi nhất cho chúng ta. Phương thiếu tướng ngước mắt nhìn hắn ta một cái, biết lời hắn ta chưa nói hết có ý gì. Không chỉ anh ta mà có lẽ tất cả mọi người trong phòng họp này đều có ý đó. Anh ta nhắm mắt rồi thở dài một hơi, giọng nói trầm trọng: "Nếu đã như vậy thì chúng ta bỏ phiếu đi, đồng ý cuộc thi tiếp tục thì giơ tay." Các nghị viên hai bên bàn họp do dự một chút, sau khi thấy người đàn ông đang bình thản đùa chim ở góc phòng thì tất cả từ từ giơ tay lên.