Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:16
Cô vốn nghĩ là thư trả lời từ bên tộc Tinh Linh, nhưng mở ra mới phát hiện là tin nhắn từ vị bác sĩ đã gửi tin cho cô vào ngày đầu tiên tới đây.
[Kính gửi cô An thân mến,
Do đã khá lâu cô chưa quay lại bệnh viện tái khám, nếu có thời gian, mong cô có thể đến bệnh viện một chuyến.
Thể trạng của cô hiện tại chỉ ở cấp D, nhìn chung rất khó để cung cấp đầy đủ dưỡng chất cho thai nhi, trong trường hợp nghiêm trọng còn có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của người mẹ.
Liên bang có chính sách hỗ trợ chi trả cho mọi loại kiểm tra thai kỳ và thuốc liên quan trong thời gian mang thai, nếu gặp khó khăn về kinh tế cô cũng có thể xin trợ cấp từ chính phủ.
Chúc cô và đứa bé mọi sự thuận lợi. ]
Tính toán sơ sơ thời gian, lúc này An Dịch mới nhận ra đã mấy ngày trôi qua, vị bác sĩ họ Từ này đúng là rất có trách nhiệm.
An Dịch nhanh chóng nhắn tin trả lời bác sĩ Từ, hẹn một tuần sau sẽ đến tái khám.
Cơ sở y tế nơi bác sĩ Từ công tác là một tổ chức công ích ở hành tinh khác.
Tinh cầu Nguyên Thủy này ngoại trừ tuyến tàu vũ trụ đi lại giữa nó và tinh cầu khai thác mỏ gần đó mỗi ngày hai chuyến, còn muốn đi đến hành tinh khác thì phải chờ đến nửa tháng sau mới có tàu.
Tính ra thì cũng chỉ còn đúng một tuần là chuyến tàu tiếp theo cập bến.
Nói đến tàu vũ trụ, động tác trả lời tin nhắn của An Dịch đột nhiên khựng lại.
Cô nhớ đã từng đọc trên mạng rằng hành tinh nguyên thủy cô đang sống đã được quân đội chọn làm địa điểm tổ chức vòng bán kết cuộc thi chiến đấu giữa các học viện.
Cư dân trên hành tinh này vốn cũng không nhiều, phần lớn đều đã được chuyển sang một tinh cầu khác có điều kiện tương tự.
Mà cô chính là cá lọt lưới duy nhất còn sót lại trên hành tinh này.
Nếu đã là địa điểm thi đấu thì hệ thống giao thông chắc chắn phải bị phong tỏa rồi, vậy thì Lục Minh vào đây bằng cách nào?
An Dịch thò đầu ra khỏi cửa sổ tầng hai: "Lục Minh..."
Đột nhiên đồng tử cô co rút mạnh lại: "Lục Minh! Cẩn thận phía sau!"
Đúng lúc đang vùi đầu trồng cà chua, nghe thấy tiếng cảnh báo của An Dịch, Lục Minh theo phản xạ lập tức lăn sang một bên, người dính đầy bùn đất bật dậy.
Không biết từ lúc nào, bên mũi anh đã thoảng qua mùi tanh của máu.
Ngay tại vị trí anh vừa đứng là một con lợn rừng khổng lồ toàn thân đen sì, luồng tinh thần lực hỗn loạn phát tán từ cơ thể nó khiến không khí trở nên nặng nề.
Nó đang nhỏ dãi nhìn chằm chằm vào anh.