Chương 37: Chào mừng đến với khu Ẩm Thực đầy yêu thương của chúng ta
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:16
Chép miệng một cái, anh lại giống như thường lệ đăng nhập vào khu ẩm thực, muốn được trong chế độ hồi phát nhập vai nếm lại hương vị của ngô.
Kết quả, ngay lần đầu nhìn thấy, anh liền bắt gặp một phòng livestream mang tên "Nông Trại Mạch Mạch".
Khu ẩm thực vốn vắng lặng, lần gần nhất có người mới gia nhập cũng đã là một năm trước, mà còn chỉ hoạt động được ba ngày rồi biến mất.
Bây giờ lại xuất hiện một người mới, sự uể oải của Nick lập tức quét sạch, anh hớn hở mở ngay phòng livestream để tăng thêm lượt phát cho người mới.
Khoảnh khắc mở ra phòng livestream, một luồng khí lạnh ập tới, gió đêm mát rượi lướt qua từng lỗ chân lông, luồng sinh khí nồng đậm và tươi mới trong không khí thấm vào từng tế bào.
Dưới bầu trời sao của tinh cầu Nguyên Thuỷ không bị thành phố với ánh đèn quá sáng che lấp, giữa vùng hoang mạc xanh thẫm, một đống lửa trại ấm áp chính là nguồn sáng duy nhất của toàn bộ phòng livestream.
Nick như đặt mình vào giữa đất trời, gió lạnh lẫn cùng một mùi hương chưa từng ngửi qua bao giờ bao bọc lấy cơ thể.
Rõ ràng là đêm giá lạnh vậy mà lại đem đến cho người ta một ảo giác ấm áp.
Mà người trước mắt này lại có chút quen thuộc, dường như là chủ trang trại từng trồng ra thực vật tự nhiên trong phòng livestream của Aranstia!
Trong lúc anh còn ngây người thì phòng livestream đã có hơn mười người tiến vào, ID đều là những gương mặt quen hay hoạt động trong khu ẩm thực.
[Chào mừng người mới-]
[Chào mừng đến với khu ẩm thực đầy yêu thương của chúng ta-]
[Thơm quá thơm quá! Thèm chảy nước miếng rồi! Chào buổi tối nhé, streamer!]
An Dịch vừa cho hành hoa vào chảo rồi đổ thịt lợn vào xào, trong phòng livestream đã có người tặng quà.
Trợ lý phòng livestream: [Cảm ơn "Chuyện của mỹ nữ thì bớt quản" đã tặng mười đóa "Hoa hồng pha lê"]
[Streamer, cô đang làm gì vậy, thơm quá... ui da, nóng thật!]
An Dịch tranh thủ liếc màn hình rồi mỉm cười nhắc nhở: "Khi xào nấu, nhiệt độ trong chảo rất cao nên đừng chạm vào, coi chừng bị bỏng."
[Hahaha cảm ơn streamer nhắc, thể năng tôi hạng A+, không sợ bỏng đâu hehe!]
[Ôi da, mặt đau quá! Tôi đâu có chạm vào chảo đâu, cái gì bắn lên mặt tôi thế này?]
"Chắc là dầu nóng, nhiệt độ dầu rất cao, tốt nhất nên đứng xa chảo một chút."
An Dịch gắp trứng chiên vừa xong cho ra đĩa mới mua, đặt thêm cái muỗng bên cạnh: "Món này xong rồi, nếm thử đi, cẩn thận nóng."
Cô múc cơm trắng nóng hổi đưa cho Lục Minh một bát, ý bảo anh nếm trước.
Lục Minh đã ngồi chờ bên cạnh nãy giờ, đến khi món ăn bưng ra chỉ dám nếm thử một miếng.
Dù trong Liên bang chẳng mấy coi trọng lễ nghi bàn ăn, nhưng anh cũng là con nhà thế gia, chủ trang trại đã vì mình mà nấu ăn, sao anh có thể để "bà chủ" ăn đồ thừa được.