Chương 33: Hôm nay, chị đây sẽ thưởng cho anh một bữa tiệc lớn!
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:16
Trên người lợn rừng là những hoa văn màu đen, vừa khịt mũi vừa thở phì phò, đôi răng nanh nhọn hoắt lộ ra ngoài, mắt đỏ ngầu, cặp chân trước cào mạnh xuống đất, không giấu nổi vẻ hung dữ.
Ánh mắt Lục Minh đanh lại, vẻ ngốc nghếch trên mặt biến mất hoàn toàn.
Thấy An Dịch đang đứng trên lầu, anh cao giọng cảnh báo: "Chủ trang trại đừng xuống đây! Tôi xử lý được nó!"
Con lợn rừng này rõ ràng là ma vật bị tinh thần lực mất kiểm soát, chỉ là thân hình to lớn, chứ về sức mạnh thật sự thì không là gì với anh.
An Dịch nhìn một người một lợn đang giằng co phía dưới, trong lúc hoảng loạn, cô nhanh chóng quay lại phòng, lấy ra một khẩu súng laser kiểu cũ.
Ma vật ở Tinh cầu Nguyên Thủy hoành hành, trước đây nhà cũng từng có lúc bị đột nhập.
Lúc ấy nguyên chủ đã chuẩn bị sẵn một khẩu súng laser, tuy chỉ bắn được một lần, nhưng cũng đủ để bảo vệ tính mạng trong tình huống nguy cấp.
Khi An Dịch đã ngắm thẳng vào đầu lợn rừng, chuẩn bị bóp cò thì Lục Minh lại bất ngờ vung nắm đấm đập thẳng vào mắt con lợn.
Một tiếng rống thê lương vang vọng khắp trang trại.
Con lợn chưa kịp đứng dậy thì Lục Minh đã nín thở dồn lực, hai tay tóm lấy một chân trước của nó, cơ bắp siết chặt rồi dùng sức nhấc bổng lên.
Con lợn nặng tới hàng trăm ký, vậy mà trong tay anh lại như miếng bánh nếp, bị quật qua đập lại không thương tiếc, tiếng kêu thảm thiết vang vọng không dứt.
Phải rất lâu sau, khi mắt con lợn trợn trắng, bị đánh cho nằm bất động, An Dịch mới sực tỉnh sau mấy lần bị gọi.
Cô nhìn con lợn rừng nằm sõng soài dưới đất, lại ngước mắt nhìn Lục Minh vẫn bình tĩnh đứng đó không hề thở gấp, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mua một tặng một đầy sung sướng.
"Lục Minh..."
Tiết kiệm được một khoản tiền mua robot bảo vệ gia đình, An Dịch bước xuống vỗ vỗ vai chàng trai, giọng nói nghiêm túc: "Từ nay, an ninh của nông trại chúng ta giao cho anh luôn!"
"Hôm nay, chị đây sẽ thưởng cho anh một bữa tiệc lớn!"
Tuy chưa biết "tiệc lớn" là gì, nhưng chỉ cần nghe thấy có đồ ăn, Lục Minh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, ngốc nghếch nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cô!"
Sau khi gieo xong hạt giống, dưới sự chỉ huy của An Dịch, Lục Minh bắt đầu mổ lợn.
Không ai trong hai người để ý rằng, ngoài rìa trang trại mờ tối có một con mèo đen toàn thân phủ hoa văn âm u đang nhẹ nhàng bước chân mèo, lặng lẽ tiến vào ngôi nhà.