Chương 20: Chắc chủ trang trại không nỡ xa tụi mình nhỉ?
Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc
Liệt Tửu Lương Thất24-01-2026 06:52:17
"Hôm nay các anh đi luôn à?"
An Dịch hơi ngạc nhiên trước quyết định này, nhìn bộ dạng hôm qua của họ yêu thích ruộng ngô như thế, cô còn tưởng sẽ giữ được mấy người lại làm thêm vài hôm.
"Tiến độ học của trường bọn tôi vốn đã chậm hơn mấy trường khác rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa."
Mấy người như Hàn Tư tuy rất luyến tiếc "thực vật mô phỏng" ở đây, thậm chí nhiều lần muốn ở lại, nhưng so với sở thích cá nhân thì danh dự nhà trường vẫn quan trọng hơn.
"Vậy cũng được, các anh đợi chút, tôi tìm cái túi để các anh mang ít ngô đi."
An Dịch cũng không ép buộc, cô vừa đứng dậy thì một cô gái có gương mặt ngọt ngào đã chặn cô lại: "Chủ trang trại, không cần bao đâu, để vào cái này là được rồi."
Cô gái trẻ đưa ra một bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài, trên ngón út đeo một chiếc nhẫn bạc lấp lánh.
An Dịch: "..."
"Cô nói... để ngô vào cái này?"
Vào cái nhẫn này?
Chiếc nhẫn này gọi là thiết bị lưu trữ?
Cô gái thấy vẻ mặt sững sờ của An Dịch rõ ràng không phải giả, liền vô thức mở thiết bị lưu trữ rồi gật đầu.
An Dịch trầm mặc vài giây rồi chỉ đạo Hàn Tư và mọi người bỏ một phần ba số ngô vào nhẫn lưu trữ kia, sau đó lập tức mở cái thiết bị cá nhân cũ kỹ tàn tạ của mình để tra giá cái gọi là thiết bị lưu trữ ấy.
"..."
Được rồi, lại là thứ cô không mua nổi.
Anh chàng tai thỏ thấy An Dịch ngồi bên cạnh ủ rũ, bèn ghé tai Hàn Tư nói nhỏ: "Chắc chủ trang trại không nỡ xa tụi mình nhỉ?"
Bọn họ chỉ ở đây một ngày thôi mà chủ trang trại vừa cho ăn, lại cho tiếp xúc với thực vật mô phỏng tuyệt vời đến vậy, giờ đi còn bịn rịn nữa, đúng là người tốt!
Hàn Tư liếc nhìn cánh tay bị cụt của tai thỏ, bỗng cảm thấy anh này không phải mất tay mà là mất não thì đúng hơn.
Cô gái cầm nhẫn lưu trữ nhìn đống ngô bên trong, đột nhiên cảm thấy hơi ngại, bọn họ vừa ăn vừa lấy, đúng là không phù hợp với đạo lý làm người mà nhà cô vẫn dạy.
Cô do dự một lúc rồi lên tiếng: "Chủ trang trại, cảm ơn cô đã chăm sóc bọn tôi mấy ngày nay. Tôi không mang gì quý giá, chiếc thiết bị cá nhân đời mới này xin tặng cô vậy."
Cô gái lấy ra từ thiết bị lưu trữ một hộp quà, đây vốn là món quà sinh nhật cô định tặng cho em gái mình, nhưng giờ phút này, thứ có thể mang ra tặng chỉ còn lại cái này.
Về phần quà sinh nhật, đợi sau khi trở về cô sẽ mua lại sau.