Chương 29: Cái đám tinh linh ngây thơ ấy dễ lừa mà

Tinh Tế: Tôi Mang Thai Manh Bảo Duy Nhất Của Long Tộc

Liệt Tửu Lương Thất 24-01-2026 06:52:16

Yến tam thiếu thao thao bất tuyệt một hồi rồi dừng lại uống ngụm nước, liếc mắt thấy thanh niên bên cạnh im lặng không nói gì, liền huých nhẹ vai cậu ta: "Sao lại không nói gì, thấy gia gia đây phiền rồi hả?" Tinh linh trẻ dịch người sang một bên để giữ khoảng cách, cụp mắt đáp: "Không có." "Vậy sao lại làm vẻ chán ghét tôi vậy!" Yến tam thiếu liền nghiêng người sát lại, sau khi suy nghĩ liền nhướn mày: "Cậu đang nghĩ tôi đang mỉa mai quả trứng của tộc Tinh Linh các cậu à?" "Ây dà, không giống nhau đâu!" Yến tam thiếu xua tay không thèm để tâm: "Trứng của tộc các cậu ít ra mỗi năm còn có phản ứng, rõ ràng là vẫn còn sống!" "Còn trứng nhà tôi thì khác, năm nào cũng như trứng chết vậy, hồi nhỏ tôi suýt nữa đem đi luộc rồi mà nó vẫn không động đậy chút nào..." "Yến Tam." Tinh linh trẻ đột nhiên lên tiếng ngắt lời hắn, ánh mắt lục bảo lộ vẻ lạnh lùng: "Đó là bí mật trong nhà các người, tôi không muốn nghe." "Gia tộc họ Yến và tộc Tinh Linh vẫn chưa thân thiết đến mức đó, hơn nữa, tôi sắp phải nhận nhiệm vụ, nói mấy chuyện này với tôi sẽ dễ khiến người khác dị nghị." Yến tam thiếu tự động bỏ qua phần đầu khó nghe, lo lắng hỏi: "Cậu sắp nhận nhiệm vụ à? Đi đâu vậy?" "Không liên quan đến anh." Tinh linh trẻ đứng dậy, chiếc áo choàng trắng như tuyết phủ xuống, che đi hàng loạt vũ khí nhỏ giấu nơi đùi cậu ta: "Sau này, chúng ta nên ít tiếp xúc đi thì hơn." "Này Bạch Lục, Yến Tam tôi đắc tội cậu chỗ nào hả!" Hắn nhanh chóng bước theo, khoác tay lên vai tinh linh trẻ không chút ngại ngần: "Hôm qua vẫn còn vui vẻ, sao hôm nay đã lạnh mặt rồi?" "Chỉ là đi làm nhiệm vụ thôi mà chứ có phải sinh ly tử biệt đâu, sao lại chơi trò cắt đứt liên lạc như hồi bé thế hả!" Tinh linh trẻ hất tay hắn ra, sắc mặt lạnh như nước: "Không hiểu thì thôi." "Này! Bạch Lục!" Yến tam thiếu bị bỏ lại tại chỗ, hét lớn: "Cậu đang chơi trò úp mở gì vậy!" Nhìn bóng người càng lúc càng xa rồi biến mất khỏi tầm mắt, Yến tam thiếu từ từ thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, cúi đầu mở thiết bị cá nhân. Trên màn hình, một chấm đỏ đang di chuyển rất nhanh, chính là tinh linh trẻ kia. Hắn gọi điện thoại: "Alo, chị à, họp xong chưa?... Ừ, tộc Tinh Linh đúng là có vấn đề, đến cả Bạch Lục cũng bị điều động rồi." "Chúng ta có cần bám theo không?... Hừ, cái đám tinh linh ngây thơ ấy dễ lừa mà..."