Chương 48: Cứ gọi ta Hoa Quyển là được

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:09:01

"Các ngươi... ăn khỏe thật đấy!" Mạc Xuyên chủ động đứng dậy dọn bàn, Giang Thời Việt thì lại hơi ngại, anh cảm ơn rồi hỏi Hoa Quyển: "Hoa Quyển cô nương có cần viết thực đơn không?" "Cứ gọi ta Hoa Quyển là được, không cần gọi cô nương đâu!" Hoa Quyển lấy giấy trắng tinh, bút và mực ra. Giang Thời Việt trải giấy ra một cách thành thạo và nhã nhặn, tay phải của anh cầm bút dừng lại bên trên tờ giấy trắng, sắc mặt bình tĩnh lại chuyên chú, đợi Hoa Quyển đọc nội dung. Ai nói người đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất ấy nhỉ, quả nhiên là như vậy! Giang Thời Việt không nghe thấy giọng của Hoa Quyển bèn ngẩng đầu nhìn cô với vẻ nghi ngờ. Lúc này Hoa Quyển mới lấy lại thần trí, cô ho hai tiếng, sau đó nói: "Trong quán tạm thời vẫn lấy món ăn dân dã giá rẻ là chính, đầu tiên, canh Oden có thể làm món ăn thường xuyên, vậy viết 'Canh Oden, chay một văn tiền một xiên, mặn hai văn tiền một xiên." "Giá hơi thấp, ta đã từng ăn canh Oden rồi, vị tươi ngon, cảm giác cũng rất cao cấp, đổi thành chay mười văn tiền, mặn mười lăm văn tiền đi." "Liệu có đắt quá không?" Dù sao ở trong tiềm thức của Hoa Quyển thì một văn tiền cũng đáng giá tận 3000 tệ đó. "Ta thấy đồ trong quán ít nhưng tinh tế, lại độc nhất vô nhị trên thị trường, tục ngữ nói vật đắt vì hiếm, bán đắt một chút cũng là lẽ thường tình." "Được thôi, bắt đầu từ ngày mai còn có thể cung cấp sủi cảo tôm, thang bao và xíu mại... cứ đặt giá tám văn một cái đi. Còn có mì giá ba mươi văn một bát, bánh ngọt năm mươi văn một phần." "Tạm thời cứ viết mấy món này trước, sau này sẽ từ từ tăng thêm món sau." Mạc Xuyên đi ngang qua nghe thấy bèn hỏi: "Sủi cảo tôm là cái gì?" "Sủi cảo tôm chính là vỏ sủi cảo trong suốt, bên trong gói nhân thịt và một con tôm nguyên vẹn đó." Mạc Xuyên lập tức nhìn cô với vẻ đáng thương vô cùng: "Ta chưa được ăn." Hoa Quyển nói: "Hôm nay ăn no rồi, ngày mai tới đi, ta sẽ hấp cho ngươi." Mạc Xuyên nhớ ra gì đó bèn hỏi: "Ngày mai các ngươi thử món cũng cần người dọn dẹp bàn ghế, rửa bát gì đó đúng không?" "Đúng đúng đúng, ngày mai các ngươi cùng nhau tới, cũng giúp ta đặt thực đơn của quán ăn nhỏ luôn đi." Giang Thời Việt gật đầu, cuộn thực đơn đã viết xong lại rồi đặt qua một bên. Tô Uyển chưa bao giờ cảm thấy đoạn đường này lại dài đến như thế, trong lòng cô ta ôm chặt hai ống trúc, tuy biết ống trúc đã bị bít kín rất tốt nhưng chẳng hiểu sao cô ta vẫn thấy lo, vẫn dùng ống tay áo che lên như đối với bảo bối. Tùy tùng đánh xe ở bên ngoài thấp giọng trao đổi. "Ngươi có ngửi thấy mùi trong quán hôm nay không? Thơm thật ấy." "Còn không phải sao, ta nhìn thấy cái nồi đó rồi, vậy mà hai loại vị lại để chung một nồi, còn không lẫn vào với nhau nữa chứ, cái quán đó thông minh thật đấy, còn tạo ra được món đồ này." "Cũng không biết sau này ở nhà liệu có được ăn không, thật sự muốn nếm thử quá." "Món canh cá chua lần trước vô cùng ngon, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ như in, không biết cái nồi hôm nay có ngon như vậy không nữa." "Tiếc rằng nam nữ không thể ngồi chung bàn." Tô Uyển nghĩ ngợi, cô ta quyết định lần sau cũng phải yêu cầu Hoa Quyển tỷ tỷ cho nếm thử nồi lẩu đó mới được. Về đến nhà thì sắc trời đã muộn, Tô Uyển một đường chạy bước nhỏ đến phòng của cha mẹ.