Chương 29: Thuê diễn

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:08:02

"Không có..." Hai tai cô ta đỏ bừng: "Nhưng buổi tối quán đó mở cửa, nếu ngươi không tin thì tối nay cứ phái người đến đó mang một phần về, chỉ là phải tới sớm, bằng không sẽ bán hết mất." Vạn Phúc Vinh gọi hai thân tín tới: "Trương Tam, Lý Tứ, tối nay các ngươi đến quán ăn nhỏ kia thăm dò triệt để cho ta!"... Trời vẫn chưa tối hoàn toàn mà bên ngoài quán ăn nhỏ đã có người đợi rồi. Trương Tam với Lý Tứ đứng trước cửa, nhìn cánh cửa quán đóng chặt. Trương Tam không vui, anh ta quay đầu oán trách với Lý Tứ: "Cái quán ghẻ gì đâu, đã hẻo lánh như thế lại còn không mở cửa, trời lạnh như thế lại để người đứng đợi bên ngoài." Lý Tứ gật đầu tán đồng: "Vạn Phúc Lâu còn không vô lý như thế." "Không phải mấy người này được quán thuê tới để diễn đấy chứ?" Lý Tứ lại nói: "Không phải diễn thì cũng là đồ ngốc, tối mịt rồi còn đứng đợi một cái quán ghẻ mở cửa." Một người bên cạnh không nghe được nữa bèn bất mãn nói: "Này, hai người các ngươi chửi ai là đồ ngốc hả? Không ăn thì cút!" Trương Tam gào ra đằng sau: "Không cút đấy rồi làm gì được nhau? Ta muốn xem xem rốt cuộc cái quán này có gì kỳ quái, nếu không ngon thì ta sẽ đập toàn bộ đồ vào mặt các ngươi! Hừ, để ta xem đến khi ấy ngươi còn nói được gì." Câu này vừa thốt ra, trong hàng người càng lúc càng có nhiều người cãi nhau với Trương Tam và Lý Tứ hơn, tình hình loạn như cào cào, Mạc Xuyên đứng ở cửa xắn tay áo cũng định gia nhập. Đúng lúc này, không biết là ai thốt lên một câu: "Thơm quá!" Tiếng cãi nhau im bặt, mọi người không hẹn mà cùng khịt mũi ngửi. "Đây là mùi gì thế?" "Không phải mùi tôm hùm đất hôm qua! Quán ăn có món mới rồi?" "Sao vẫn chưa mở cửa, muốn ăn quá!" Lý Tứ xoa bụng, lén lút hỏi Trương Tam: "Thơm thật ấy, ta cũng muốn ăn." Trương Tam nhìn xung quanh rồi hít hà một hơi, anh ta kiềm chế cơn đói bụng mà cúi đầu đáp: "Không có tiền đồ! Đừng quên chúng ta tới đây để làm gì."... Hoa Quyển bày thịt vịt nướng đã chia xong, lại giã đông thêm mấy cái bánh ngọt, ước lượng thời gian đã đến mới mở cửa quán ra, sau đó bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ hết hồn. Khách khứa đứng đợi ngoài cửa nhìn thấy cô mở cửa quán bèn ùa vào như ong vỡ tổ. Trong quán ăn nhỏ chỉ có đúng bốn cái bàn, Hoa Quyển chỉ đành chặn cửa lớn, nói: "Không gian trong quán nhỏ, mời đi vào theo thứ tự, có thể đóng gói mang về, không nhất thiết cứ phải ăn tại quán." Trương Tam và Lý Tứ đứng ở hàng đầu kiên quyết chui vào: "Chủ quán, chúng ta đợi lâu như thế rồi, cho chúng ta vào trong đi!" Mạc Xuyên bước ra giơ tay dùng sức kéo một cái, Trương Tam và Lý Tứ lảo đảo phải nhường cửa chính. Cơ thể cao lớn của Mạc Xuyên chặn trước mặt Hoa Quyển, giọng nói trầm thấp hữu lực, anh ta nhấn mạnh từng chữ với người bên ngoài: "Tất cả xếp hàng tử tế, từng người vào một." Anh ta ở trong quân ngũ mấy năm, khí thế lúc nghiêm túc cũng đủ dọa sợ người bình thường rồi.