Chương 41: Căn nhà có ma ám

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:08:39

Về đến quán ăn nhỏ, Hoa Quyển mang nấm rừng dại và củ cải mà ông chú đã cho ra cửa quán, trải dưới đất, sau đó dùng giấy lần lượt viết "nấm rừng chính cống 150 đồng nửa cân," "củ cải nông gia 10 đồng 1 củ," sau đó để ở đằng sau, bắt đầu dựng sạp bán. Đã gần đến trưa nên người đi lại trên phố không nhiều, bày vẫn lúc vẫn không có ai ghé thăm, Hoa Quyển nhàm chán đi dạo xung quanh, đột nhiên trông thấy một cửa hàng để trống bên cạnh quán ăn nhỏ, trong lòng có một suy nghĩ. Cô có thể mua lại quán ăn nhỏ này, mở rộng quy mô của quán ăn nhỏ. Tường ngoài của quán ăn nhỏ không có bất cứ thông tin liên lạc nào, Hoa Quyển giẫm lên bậc thềm, đứng trước cửa sổ bằng kính, kiễng chân xem bên trong thế nào. Không biết đã bao lâu rồi không dọn vệ sinh khiến trên cửa sổ bám lớp bụi dày cộm, chẳng nhìn thấy được gì bên trong. Cô tìm một chiếc giẻ lau sạch một ô cửa kính. Bên trong để đồ gia dụng ngổn ngang, đã bỏ hoang nhiều năm nhưng có thể nhìn ra được bố cục đại khái giống quán ăn nhỏ, cũng có hai tầng. Lúc này, đằng sau Hoa Quyển có người lên tiếng: "Cô đang làm gì thế?" Hoa Quyển vừa quay đầu đã nhìn thấy bác Lý tới mua củ cải trắng lần trước, cô ngại ngùng bước xuống bậc thềm: "Bác gái, bác có biết cách liên lạc với chủ quán này không? Tôi tính mua lại." Bác gái Lý không ngờ cô gái trẻ này lại có thực lực như thế, há mồm ra đã mua nguyên một cái quán, quán ăn nhỏ bên cạnh thậm chí còn chẳng thèm mở cửa kinh doanh nhưng tài lực vẫn hùng hậu. Bà ta vẫy tay với Hoa Quyển, kêu cô lại gần một chút sau đó mới nói với vẻ thần bí vô cùng: "Cô đừng có mua quán này, bác gái cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi!" Hoa Quyển không hiểu: "Sao vậy?" Bác Lý chậc một tiếng, đè thấp giọng bảo: "Cái quán này ấy hả, bị ma ám đó!" Cho dù đang giữa trưa nắng chói chang nhất nhưng Hoa Quyển vẫn cảm giác được sau lưng rét run. Có điều, cô nghĩ ngợi một lúc, mình ở chỗ này đã mấy hôm rồi nhưng không cảm thấy có gì kỳ quái cả. Cô hỏi bác Lý: "Tại sao lại nói như thế?" Bác Lý đã sống ở tiểu khu đằng sau phố này mấy chục năm, sớm đã có mạng lưới tình báo riêng của mình. Trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh đây, trước sau xảy ra chuyện gì thì bà ta đều nắm rõ như lòng bàn tay. Bà ta trả lời Hoa Quyển: "Phải nói từ thời đại những năm chín mươi, căn nhà này là một tiệm may mặc, chủ quán là một quả phụ nuôi một đứa con trai, việc làm ăn cũng không tệ." "Kết quả có một ngày, đột nhiên cô ta nói căn nhà này có ma ám!" Bác Lý dừng lại, quay đầu nhìn xung quanh sau đó tiếp tục kể: "Cô ta nói cứ đến tối, cô ta đang nằm trên giường đều thấp thoáng nghe thấy có người nói chuyện, còn là không ít người nữa! Giống y như đang ở giữa khu chợ náo nhiệt vậy."