Chương 27: Sao không gọi tôi là yêu quái

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:07:56

Cô mang cả nồi canh ra cho Mạc Xuyên. "Tôi đã thêm ít mì vào cho anh rồi, anh trộn đều rồi ăn đi." Mạc Xuyên ăn một miếng mì, hai mắt lập tức sáng bừng, anh ta không ngừng gật đầu: "Ngon!" Trong lòng Hoa Quyển nghĩ: Anh thì thỏa mãn rồi, còn tối nay tôi lại không có gì ăn. Có Mạc Xuyên giúp đỡ, Hoa Quyển cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Anh ta làm việc nhanh nhẹn, không sợ mệt, chưa đến bao lâu đã dọn dẹp sạch sẽ bàn ghế. Chỉ là trong bếp toàn đồ điện, Hoa Quyển không chắc chắn để Mạc Xuyên nhìn thấy liệu có gây ra ảnh hưởng không tốt gì hay không. Vì thế, cô kêu Mạc Xuyên ở bên ngoài đợi, còn mình cầm thùng nước đi lấy nước lã, xách ra ngoài cho anh ta để anh ta mang ra ngoài cửa rửa bát. Phiền thì có hơi phiền một chút nhưng đảm bảo. Mạc Xuyên đứng ở cửa bếp, hai mắt nhìn chằm chằm vào bên trong: "Chủ quán, ngươi thật sự là tiên nhân sao? Bên trong đó toàn là mấy thứ mà ta chưa từng thấy bao giờ." Hoa Quyển thầm nói toi rồi, để tiện đưa thức ăn từ bếp nên trong bếp mở một ô cửa sổ nhỏ, bình thường khách hàng ngồi bên ngoài không đến lối đi này sẽ không nhìn thấy được bên trong. Xem ra ngày mai phải lắp rèm che mới được. Hoa Quyển hỏi ngược lại: "Sao không nói tôi là yêu quái?" Mạc Xuyên đáp: "Không thể nào! Ai mà chẳng biết xưa nay yêu quái đều ăn tươi nuốt sống, có vài con còn ăn thịt người. Chúng cũng không nấu ra được mấy món ngon như thế." Hoa Quyển nửa đùa nửa thật với anh ta: "Anh biết là được, đây là bí mật, không được nói ra ngoài." Mạc Xuyên trịnh trọng gật đầu: "Chẳng trách đồ ăn ngươi nấu lại ngon như thế, hóa ra đều không phải thức ăn ở thế giới này." Hoa Quyển chuyển chủ đề, nói với anh ta: "Được rồi, tôi phải đóng quán đây, anh cũng may về nhà đi." Cô lo lắng thường xuyên tới bán nén bạc sẽ quá bắt mắt, lại nhìn số tiền trong thẻ ngân hàng vẫn đủ dùng, vì thế quyết định cất nén bạc đi trước, tạm thời không bán nữa. Cô đặt một chiếc máy rửa bát ở trên mạng, rồi mang theo điện thoại, quyết định ra ngoài đi dạo, tìm linh cảm cho thực đơn tối nay. Hoa Quyển không dự định bán tôm hùm đất nữa, bởi vì rác đồ ăn từ nó quá nhiều, một mình cô dọn dẹp vẫn rất tốn sức. Đi dạo một vòng, một quán vịt nướng có rất nhiều người đang xếp hàng thu hút sự chú ý của cô. Ở địa phương nhỏ, danh tiếng đều dựa vào truyền tai nhau, chỉ có quán ngon chân chính mới có người xếp hàng mua. Da vịt giòn tan chấm với đường trắng, thịt vịt được thái thành lát chấm với tương ngọt, cộng thêm dưa chuột và hành thái sợi, dùng vỏ bánh mỏng tang cuộn một cái, lúc ăn rất tiện hơn nữa còn không cần dùng bao nhiêu bát đũa, khung xương vịt còn có thể làm thành ba loại vị như nguyên vị, muối tiêu và cay thơm. Có ý tưởng rồi, Hoa Quyển xếp hàng đặt ba mươi con vịt nướng, trong quán không có nhiều hàng đến vậy nên cô hẹn với chủ quán vịt nướng đến chiều sẽ tới lấy. Công nhân của công ty trang trí đã tới, vừa vặn cô nhân lúc này ở lại quán để sắp xếp vụ trang trí lắp đặt.