Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
undefined09-04-2026 20:08:33
Ông lão lấy đồ được Hoa Quyển đóng gói ra rồi bày lần lượt lên bàn, bảo: "Nhưng không bán Đại Nựu đi được."
"Sao cơ? Người ta không thích à?"
Ông lão thở dài một tiếng: "Toàn chê Đại Nựu lớn tuổi, sợ không dễ dạy bảo."
Đại Nựu nổi lên dũng khí, nói: "Ta... ta không muốn bị bán đi đâu, ta không muốn rời xa ông bà nội."
"Nói lung tung gì thế, ở nhà không có tiền, đưa ngươi ra ngoài thì ngươi còn có thể ăn được miếng cơm ngon, không cần phải ở nhà chết đói nữa."
"Ta muốn đi làm việc cho tiên nữ tỷ tỷ." Đại Nựu bảo.
Ông lão nói: "Chuyện tốt như thế nào đến lượt ngươi, còn nữa, chúng ta đã nợ nàng ấy nhiều lắm rồi, sao còn rước thêm phiền phức cho nàng ấy nữa."
Đồ ăn được bày lên bàn, bà lão đánh thức đứa cháu trai đang ngủ say dậy rồi ngồi quây quanh bàn ăn cơm.
"Oa..." Cháu trai của ông lão há mồm cắn một cái đùi gà, chỉ nhai vài cái cho có đã không nhịn được mà nuốt luôn, suýt chút nữa thì nghẹn.
"Ăn chậm thôi, không ai giành với đệ cả." Đại Nựu vỗ lên lưng đứa trẻ.
"Thơm quá thơm quá!" Cháu trai ăn miệng đầy dầu, không lâu sau đã ăn xong, trên xương gà vẫn còn một ít thịt, cậu bé không xé xuống được.
Ông lão cũng không nỡ vứt mà bỏ xương vào trong đĩa, ngày mai có thể thêm ít nước vào nấu canh ăn.
Bà lão mở hộp cháo mà Hoa Quyển đặc biệt nấu cho mình ra, vẫn còn nóng hổi, bà ta mới ăn một miếng đầu tiên đã kinh ngạc: "Ông nó, chẳng trách ngươi luôn nói đồ ăn ở quán ăn nhỏ đó rất ngon, bây giờ ta nếm thử mới biết quả thật là đồ ăn của tiên nhân mà, đến ngay cả hộp gỗ cũng tinh tế như vậy."
Vốn dĩ không thèm ăn gì vì bị bệnh nhưng bây giờ dạ dày lập tức nở ra, có điều, bà ta không nỡ ăn nhiều mà chỉ múc ba thìa ra ăn, cháo còn thừa đem cất đi, đợi ngày mai làm bữa sáng cho cả gia đình. ...
Sáng ngày hôm sau, Hoa Quyển mang bát mà ông lão cho mình gọi xe đến cửa hàng đồ cổ lần trước kia.
Đang kỳ nghỉ lễ nên trong quán có không ít người, rõ ràng chủ quán vẫn còn nhớ cô, thấy cô đi vào bèn vượt qua những vị khách khác, tới chào hỏi cô: "Cô gái, đã lâu rồi không gặp, lần này lại có đồ tốt gì định bán rẻ cho tôi phỏng?"
Hoa Quyển nhìn người xung quanh rồi thấp giọng đáp: "Tôi có một cái bát, muốn nhờ ông xem giúp tôi."
Chủ quán nghe thấy cô nói như thế cũng lập tức hiểu ngay: "Mời đi theo tôi."
Sau đó ông ta dẫn cô đi lên tầng hai.
Tầng hai được trang trí cổ kính, trên hai giá đồ cổ nằm sát tường bày một ít bình hoa, Hoa Quyển cũng không nhìn ra được là thật hay giả.
Ông chủ và cô ngồi sát bên cửa sổ, lệnh cho người mang ấm trà lên cho cô.
Hoa Quyển giả bộ bình tĩnh, nhấp một hớp trà rồi mới chậm rãi lấy cái bát được đóng gói ra.
Ông chủ mới liếc mắt nhìn cái bát một cái đã há hốc mồm, vội bảo: "Đợi tôi một lát!"
Sau đó ông ta lấy một đôi găng tay và một cái kính lúp từ trong tủ ra.
Ông ta đeo găng tay vào, lúc này mới cẩn thận nhận lấy cái bát sứ trong tay Hoa Quyển, dùng kính lúp soi thật cẩn thận.
Đồ tốt đây rồi!