Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
undefined09-04-2026 20:08:20
Ông lão đặt cái túi mang theo bên mình ra đằng trước và bảo: "Đây là nấm rừng trên núi, túi này là củ cải trồng ở nhà, mời nhận cho."
"Ta bán chúng giúp ngươi nhé, củ cải và hạt dẻ lần trước đều đã bán hết rồi, rất được chào đón đấy." Hoa Quyển kiến nghị.
"Ta tặng ngươi mà, chủ quán muốn xử lý thế nào cũng được." Ông lão hơi cúi người: "Hôm nay ta tới còn có một thỉnh cầu quá đáng nữa..."
"Đại thúc, ngươi cứ nói thẳng đi." Hoa Quyển trả lời, có vẻ như ông chú này gặp phải khó khăn gì đó, nghĩ đến ông chú đã từng giúp mình kiếm được thùng vàng đầu tiên, Hoa Quyển quyết định cho dù có thế nào cũng phải cố gắng giúp ông ta.
Ông lão chần chừ đắn đo, nghĩ ngợi một lúc rồi mới mở miệng nói: "Bà nhà bị bệnh mấy hôm, tuy hôm đã đỡ nhưng hoàn toàn không có khẩu vị, ăn gì cũng không vô. Nếu vẫn còn mì sợi giống như lần trước vậy có thể bán cho ta thêm một bát được không... vị ngon như vậy chắc hẳn bà ấy có thể ăn được."
Yêu cầu này rất đơn giản.
"Đương nhiên là được rồi, nhưng mà mì ăn liền không có dinh dưỡng gì đâu, ta sẽ nấu một bát cháo cho ngươi mang về, thích hợp với người bệnh hơn."
Hoa Quyển quay người lấy hai cái đùi gà và rót hai cốc sữa bò đưa cho ông lão: "Ngươi ăn một ít trước đi, đợi ta một lát."
Sau đó cô đi vào nhà bếp nấu cháo.
Hoa Quyển lấy bốn con tôm và một nắm thịt nạc to bằng nắm đấm từ trong tủ cấp đông ra, bỏ vào trong lò vi sóng giã đông. Bên này vo sạch gạo, bỏ vào trong nồi đất, thêm nước, sau khi đun sôi trên lửa to mới để lửa liu riu.
Không lâu sau, gạo đã nở hoa, nước gạo màu trắng đục kèm theo hạt gạo mềm dẻo quay cuồng ở trong nồi.
Cô đổ dầu vào đun nóng trên một cái nồi khác, bỏ đầu tôm vào trong rang đến khi đầu tôm chảy dầu mới vớt ra. Lúc này, dầu dưới đáy nồi đã biến thành màu vàng, cô lại đổ cháo đã nấu hơi chín vào trong.
Khuấy cháo không ngừng, cháo cũng biến thành màu vàng nhạt. Hoa Quyển lại bỏ thịt thái sợi đã ướp chế xong và tôm băm vụn, trứng muối vào trong cháo.
Ùng ục ùng ục, mùi thơm của thịt và gạo bay ra ngoài, rất nhanh đã nấu chín.
Hoa Quyển lại thêm một ít rau vào cho có dinh dưỡng sau đó quay người thái thêm ít rau cải chíp và hành hoa bỏ vào trong cháo, cuối cùng rắc thêm một ít muối và bột nấm tùng nhung.
Một nồi cháo thơm nghi ngút đã nấu xong.
Lúc Hoa Quyển vẫn còn là trẻ con, mỗi lần bị sốt đều không ăn được gì, mẹ đều sẽ nấu một nồi cháo như vậy cho cô, thổi nguội từng thìa rồi dỗ cô ăn.
Mùi thơm của cháo không thay đổi nhưng mẹ đã sớm không còn nữa. Vị đã ngấm sâu vào trong trí nhớ, mỹ thực lại là truyền thừa của tình cảm, cho dù thời gian có trôi qua nhanh thế nào thì cảm giác mà món ngon mang tới cho người sẽ mãi mãi không bao giờ biến mất.
Hoa Quyển chỉ thấy mùi mình chua xót, cô hít một hơi thật sâu rồi múc cháo ra hộp gỗ đựng.