Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
undefined09-04-2026 20:08:29
Lúc này, Đại Nựu cúi đầu tiếp tục ăn cơm, nước mắt của cô ta nhỏ xuống như mưa rơi lên phần cơm trắng, cô ta vội vàng lau nước mắt nhưng càng lau lại càng nhiều.
Hoa Quyển vội vàng hỏi: "Sao lại khóc?"
Đại Nựu nức nở đáp: "Ngon quá, ta chưa từng ăn món nào ngon như vậy trên đời, tỷ tỷ, ngươi chính là người tốt nhất mà ta từng gặp, không, là tiên nữ tốt nhất chứ."
Hoa Quyển còn chưa kịp an ủi thì Mạc Xuyên đã há miệng: "Là tiên nữ đẹp nhất đi, nhưng ngươi đừng nói ra ngoài, phải giữ bí mật."
Hoa Quyển lườm anh ta rồi nói: "Được rồi, ăn của ngươi đi, không ngăn nổi cái miệng ngươi."
Ai mà chẳng thích lời dễ nghe, Hoa Quyển vui vẻ lấy một hộp bánh su kem tươi từ trong tủ lạnh ra: "Nào, ăn điểm tâm sau bữa đi."
Bánh su kem nhỏ xíu một miếng một cái, để mặc vị bơ điên cuồng nhảy múa trong khoang miệng, Mạc Xuyên ngồi thượt người trên ghế, cảm thán: "Cuộc sống như thần tiên ấy."
Lúc này, ông lão cũng đã quay về quán ăn nhỏ, một đường đi này không dừng lại để nghỉ ngơi khiến ông ta thở hồng hộc, trên trán túa đầy mồ hôi, ông ta đưa một đồ được bọc trong túi vải cho Hoa Quyển.
Hoa Quyển nhận lấy, tò mò mở ra xem, đó là một chiếc bát nhỏ có hoa văn tinh tế.
Ông lão giải thích: "Thời tiền triều, có một đại quan chạy trốn đến thôn chúng ta và lại nhà chúng ta mấy hôm, lúc rời đi, người đó tùy tiện để lại cái bát này, ta thấy nó đẹp nên vẫn luôn cất giữ nó."
Mạc Xuyên sáp lại gần nhìn: "Cái bát này từ lò nung triều đình, nhưng cũng chỉ trông đẹp mắt thôi chứ là đồ tiền triều, không thể bán được, không đáng giá."
Ông lão nói với vẻ khó xử: "Đây là thứ đáng tiền nhất trong nhà chúng ta rồi."
Hoa Quyển lật xem, dưới đáy bán có in dấu mộc của tiền triều bọn họ.
Cô chân thành nói với ông lão: "Đại thúc, ta rất thích, cảm ơn."
Mạc Xuyên hỏi cô: "Ngươi thích mấy thứ như vậy hả? Ở ngoài kia bán nhiều lắm, thể loại gì cũng có hết."
Hoa Quyển nhìn anh ta: "Ngươi đúng là thông minh ghê!"
Nếu cầm bạc đi mua cốc chén bình hoa gì đó vậy đem bán lại không phải sẽ càng thuận tiện hơn hay sao?
Tiễn ông lão và Đại Nựu đi xong, Hoa Quyển giao hết toàn bộ nén bạc và tiền đồng cho Mạc Xuyên: "Ngươi mua mấy cái cốc, bình hoa gì đó kiểu vậy về giúp ta, chọn cái nào đẹp mà mua, nếu có thể mua được hàng từ lò nung triều đình thì càng tốt, tối mai qua đây sẽ cho ngươi ăn món ngon."
Mạc Xuyên liếm môi, trịnh trọng đáp: "Cứ giao cho ta!"
Bên kia, ông lão dẫn Đại Nựu quay về căn nhà tranh, bạn già của ông ta kéo lê cơ thể suy yếu ngồi bên giường khâu đế giày, cháu trai đã ngủ mất.
Ông lão vội vàng lấy đế giày trong tay bạn già đi, nói: "Kêu ngươi nằm nghỉ mà sao lại ngồi dậy rồi?"
Bà lão đáp: "Ôi, nằm nhiều khó chịu lắm, mang bát qua đó chưa? Nàng ấy có nhận không?"
"Nhận rồi, ngươi cứ yên tâm đi."
Bà lão gật đầu: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, bằng không, ta cũng không yên lòng."