Chương 30: Vịt nướng 1

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:08:05

Hoa Quyển mỉm cười cảm ơn anh ta, sau đó vừa đón khách vừa giới thiệu: "Món mới tối nay là vịt nướng nhưng số lượng có hạn, ai tới trước được trước." Phần lớn khách tới hôm nay đều là khách quay lại của tối hôm qua, bọn họ vừa nghe đổi thực đơn bèn bất mãn nói: "Sao không phải tôm hùm đất nữa? Vậy ta còn đợi làm gì, lãng phí thời gian." Hoa Quyển giải thích: "Thực đơn mỗi ngày của quán ăn Hoa Quyển không cố định, ai muốn ăn vịt nướng có thể tiếp tục xếp hàng, hôm nay chỉ có ba mươi suất vịt nướng, mỗi bàn giới hạn một suất, một suất một trăm hai mươi văn tiền." "Đồng thời còn có bánh ngọt kiểu mới, cũng giới hạn mỗi người một miếng, tám mươi văn tiền." "Đắt quá, vậy mà vịt lại có giá tận một trăm hai mươi văn tiền? Bánh ngọt những tám mươi văn tiền, sao không đi ăn cướp luôn đi?" Không ít người dừng chân ở ngoài cửa không dám đi vào, muốn quan sát xem tình hình bên trong thế nào trước. Rất nhanh, bốn bàn đã chật kín, Hoa Quyển bắt đầu lên món. Mỗi bàn đều có một đĩa thịt vịt được chặt thành miếng, một đĩa da vịt được nướng đến giòn tan và vàng ươm, một đĩa khung xương vịt, còn có một suất rau dưa góp, một suất vỏ bánh, một đĩa đường trắng và một đĩa tương ngọt. Trương Tam và Lý Tứ không quên nhiệm vụ của mình mà lấy thêm hai miếng bánh ngọt nữa. Hoa Quyển đứng trong quầy giải thích cách ăn vịt nướng chi tiết với khách hàng, ngoài ra còn lấy một suất nguyên vẹn cho Mạc Xuyên, cảm ơn anh ta đã giữ trật tự giúp mình. Cô nói với đối phương: "Thật ngại quá, không còn chỗ nữa, chỉ có thể làm phiền ngươi ngồi ăn trong quầy thôi." Mạc Xuyên cũng chỉ đợi một miếng ăn này, hôm nay anh ta chạy tới quán từ sớm vì chỉ sợ hàng sẽ bán hết giống hôm qua, kết quả không ngờ lại có nhiều người có cùng suy nghĩ với anh ta như thế, cũng may Hoa Quyển đã quen mặt anh ta rồi. Anh ta nhìn chằm chằm vào vịt nướng: "Không sao không sao, chỉ cần cho ta đồ ăn vậy ta ngồi đâu ăn cũng được." Trương Tam và Lý Tứ dự định ăn hết vịt nướng rồi lén lút đóng gói điểm tâm, sau đó giả vờ như đồ ăn không sạch sẽ để lật bàn trong quán ăn. Như vậy không chỉ danh tiếng của quán ăn nhỏ bị hủy hoại mà Vạn Phúc Lâu cũng xúc đi được một đối thủ cạnh tranh, thuận tiện còn có thể vớt được một khoản tiền, một mũi tên trúng hai đích. Thế nhưng, sự việc không như ý người, vịt nướng vừa mới được bưng lên, Trương Tam và Lý Tứ đã nôn nóng gắp vào bánh kẹp, tay chân vội vàng thêm đồ ăn vào trong. Cái bánh to bằng lòng bàn tay mỏng tang, thấp thoáng còn lộ ra đường nét ngón tay, thịt vịt chấm đầy tương ngọt phối với dưa chuột thái sợi và hành tây thái sợi, cuộn đại lại rồi nhét ngay vào miệng. Ngon quá! Một miếng vào miệng bùng nổ mùi hành thơm, vị mặn của thịt vịt và vị ngọt của nước tương hòa quyện lại với nhau lan tỏa trong khoang miệng, mà dưa chuột thái sợi thanh mát dịu nhẹ lại áp chế được cảm giác ngọt ngấy như có như không kia. Khẩu vị thật độc đáo! Vị rất phức tạp!