Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
undefined09-04-2026 20:08:17
Đây là một quán lẩu, một mình cô không ăn được bao nhiêu nên chỉ gọi một nồi lẩu uyên ương.
Cốt lẩu cà chua đậm đà và thịt bò cuộn đúng là tuyệt phối. Lẩu cay toàn là dầu đỏ dùng để nhúng khoai tây, tôm và tiết việt mới là chuẩn bài.
Thịt bò mỏng dính thả vào trong nước lẩu sôi sùng sục lập tức sun lại, đợi đến khi hoàn toàn biến màu lại gắp ra, bỏ vào trong nước chấm đảo một phen su đó nhét đầy vào mồm.
Không có ai không thích ăn lẩu cả! Có lẽ có một ngày quán ăn nhỏ cũng có thể kinh doanh lẩu. Nhưng bây giờ sức lực có hạn, vẫn phải lấy đồ ăn bình dân làm chủ.
Khí hậu mùa thu se se lạnh, cô mua quần áo giữ ấm và hai chiếc chăn lông ở trên tầng hai.
Vào đêm, Trương Tam và Lý Tứ chạy tới quán ăn nhìn tấm bảng trước cửa mà ngớ người. Nhịn một ngày này đã đủ khiến cả người bọn họ ngứa ngáy rồi, chỉ trông chờ vào đúng một bữa ăn này, kết quả cái quán này lại không mở cửa.
Hơn nữa, vừa đóng đã nguyên bảy ngày!
"Đừng nói là bảy ngày, một ngày ta đã không nhịn được rồi!" Mặt của Lý Tứ nhăn như khổ qua.
Nhưng mặc cho bọn họ có gõ cửa thế nào thì trong quán vẫn không có động tĩnh, bọn họ chỉ đành thôi.
"Bỏ đi, chúng ta quay về thành tìm quán bán đồ ngon, ta không tin không tìm được quán nào ngon hơn quán của nàng ta!"
Lúc này, Hoa Quyển đang đựng đồ.
Buổi chiều cô đến trung tâm thương mại điên cuồng mua sắm, lấy thêm 20 suất tôm hùm đất, 30 suất sủi cảo tôm, 30 suất thang bao, năm hộp bánh bông lan cuộn, năm hộp bánh su kem, ba hộp mochi.
Lại lấy thêm bốn hộp đùi gà nướng New Orleans ở khu đồ ăn chín, ba hộp xương ức vịt kho, năm hộp thịt bò cuốn rưới nước sốt.
Cuối cùng mua ba cốc trà sữa mang về, sau đó gọi xe quay về nhà.
Cô để một hộp bánh su kem và một hộp chân gà ra tối còn ăn, toàn bộ những thứ khác để vào phòng đông lạnh.
Đông lạnh vĩnh viễn!
Lúc này, lại có người gõ cửa.
Hoa Quyển nhìn qua cửa sổ, là ông chú tới vào hôm đầu tiên kia, bên cạnh còn có một cô gái nhỏ.
"Đại thúc, đã lâu rồi không gặp ngươi." Hoa Quyển mở cửa ra, mỉm cười nói với ông chú.
Ông ta xách theo hai cái túi đưa cho cô: "Bà già ở nhà bị bệnh mấy hôm nên mấy ngày nay không ra ngoài được. Hôm nay vừa mới đỡ hơn một chút nên ta mới dẫn cháu gái vào thành bán rau."
Hoa Quyển nhìn về phía cô gái nhỏ trông chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi, mặc quần áo bằng vải thô, từ trên xuống dưới vá bảy, tám chỗ, tay áo lại càng sứt chỉ khủng khiếp, có điều, quần áo lại được giặt đến sạch sẽ.
Ông lão kéo cô gái nhỏ tới nói với Hoa Quyển: "Đại Nựu, mau chào chủ quán đi."
Đại Nựu không dám ngẩng đầu mà xấu hổ nói với Hoa Quyển: "Chào chủ quán."
Hoa Quyển mỉm cười đáp lại: "Ngươi gọi ta là Hoa Quyển tỷ tỷ cũng được, Đại Nựu, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Đại Nựu trả lời: "Đã mười lăm rồi ạ."
Đã mười lăm tuổi rồi á? Không nhìn ra được đấy.
Hoa Quyển lại nghĩ, có khả năng vì quanh năm thiếu dinh dưỡng nên dáng người mới thấp hơn bạn đồng trang lứa ở thời hiện đại rất nhiều.