Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới
undefined09-04-2026 20:07:58
Thiết bị trong quán cũng coi như đầy đủ, chỉ cần kiểm tra lại đường dây điện, lắp thêm mấy bóng đèn trên tường, sau đó đổi bàn ghế thành kiểu Trung là được.
Sự thay đổi không lớn, chỉ hơn nửa ngày đã làm xong.
Mấy món đồ mà cô mua trên mạng trước đó cũng lục tục giao hàng, hộp gỗ dùng để đóng gói, ống trúc và giấy dầu, còn có Hán phục nữa.
Cất hết đồ đi, Hoa Quyển lấy ba mươi con vịt nướng về, gỡ túi bọc bên ngoài ra, phân loại đựng vào các bộ đồ ăn khác nhau.
Cô thay Hán phục vào, học theo Tô Uyển búi tóc một vòng rồi dùng thoa cố định ở sau đầu.
Sau khi soi gương, trông cũng không tệ đấy chứ!
Hoa Quyển bận rộn không hề biết mỹ thực trong quán ăn nhỏ của mình đã bắt đầu nổi danh ở một thế giới khác.
Vạn Thục Quân cùng nhóm người Tô Uyển từng đến quán ăn nhỏ, cho dù chỉ mới nếm bánh bông lan cuộn một lần nhưng trong lòng đã sớm khắc sâu. Sáng ngày hôm sau, cô ta vội vàng chạy đến Vạn Phúc Lâu.
Vạn Phúc Lâu là quán điểm tâm lớn nhất và nổi danh nhất ở thành này, mà chủ của tửu lâu này – Vạn Phúc Vinh chính là cậu ruột của Vạn Thục Quân.
Lúc này, ông ta đang bưng chén trà nhàn nhã nếm vị trà, nghe lời miêu tả của cháu gái ngoại xong, rõ ràng ông ta không tin: "Ngươi nói vị của món điểm tâm đó nhẹ nhàng mềm mại, cực kỳ đậm mùi sữa, tên là bánh bông lan cuộn?"
Ông ta kinh doanh Vạn Phúc Lâu đã hơn mười năm từng nếm qua vô số món điểm tâm, nếu trong kinh có đầu bếp điểm tâm nghiên cứu ra món mới, mình cũng sẽ kiếm được về tay ngay lập tức.
Mà điểm tâm ông ta từng ăn hoặc là giòn xốp, hoặc là dính răng nhai rất tốn sức, chứ chưa bao giờ từng nếm qua cái nào vừa mềm mại lại mịn màng cả.
"Không thể nào, không có thứ nào như thế hết." Ông ta lắc đầu.
"Là thật đó! Ở ngay quán ăn nhỏ bên dưới chân núi ngoài thành kìa!"
"Còn mở ở ngoài thành nữa sao? Vậy lại càng không có khả năng!" Vạn Phúc Vinh vắt chéo hai chân: "Nếu có người làm ra được loại điểm tâm đó vậy sao còn mở quán ở nơi hẻo lánh như thế làm gì? Bộ không muốn làm ăn kinh doanh hay sao?"
"Cữu cữu, ta đã từng lừa ngươi bao giờ chưa, nếu để người khác giành trước làm ra được loại điểm tâm như thế vậy chẳng phải sẽ lỗ to hay sao?"
Vạn Phúc Vinh nghe được lời này, sắc mặt cũng trở nên nặng nề hơn: "Vậy ngươi có mang một ít về cho ta xem không?"
Nói ra thật xấu hổ, vốn dĩ Vạn Thục Quan đóng gói hai miếng bánh bông lan cuộn mang về cũng là để cho cậu mình thử, để xem có thể mô phỏng ra được hay không, nhưng trên đường trở về, mùi thơm của bánh bông lan cuộn giống như thành tinh vậy, trực tiếp chui thẳng vào mũi cô ta thông lên mũi, luồn xuống họng.
Cứ như có một giọng nói dụ dỗ bên tai cô ta: "Nếm thử một miếng đi! Đảm bảo sẽ khiến người hồi vị không ngừng!" Vì thế cô ta không nhịn được mà ăn hết miếng nào đến miếng khác, vậy mà lại một hơi đớp hết luôn.