Chương 26: Không cần đâu

Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới

undefined 09-04-2026 20:07:52

Lúc này Hoa Quyển mới nhận ra Mạc Xuyên đã thay thường phục. "Hôm nay không có cá dưa chua, mấy món khác cũng đã bán hết sạch rồi, ngày mai anh lại tới sau đi." Mạc Xuyên vẫn chưa chịu từ bỏ mà rướn cổ nhìn vào trong nồi: "Không phải trong nồi vẫn còn đồ ăn sao, ta sẽ ăn mấy thứ đó." Trong nồi chỉ còn lại năm con tôm hùm đất, Hoa Quyển vốn định để lại cho mình ăn nhưng ai ngờ Mạc Xuyên lại tinh mắt như thế. "Không được, số còn lại tôi cũng muốn ăn mà!" Mạc Xuyên nói: "Không sao, không sao, chừa cho ta ít nước sốt để chấm màn thầu ăn cũng được!" Hoa Quyển nghĩ ngợi một lúc, người tới đều là khách, làm sao có thể để anh ta ăn nước canh thừa được chứ, cô kiên quyết từ chối: "Thật sự hết rồi mà, ngày mai anh tới sớm một chút, tôi sẽ phần đồ ăn ngon cho anh." Nói xong, cô không thèm để ý đến anh ta nữa mà quay người đi dọn bàn. Nhìn mấy chục bộ bát đĩa đã qua sử dụng trong quán, Hoa Quyển rên rỉ trong lòng, bình thường toàn gọi đồ ăn ngoài nào phải dọn dẹp nhiều bát đĩa như thế bao giờ, xem ra phải chuẩn bị một cái máy rửa bát to mới được, bằng không, rất khó tưởng tượng ra được mỗi ngày đều sẽ mệt như thế nào. Hoa Quyển bê một cái thùng tới, đổ hết cặn thức ăn thừa trên bàn vào trong, lại để bát đũa vào trong một cái chậu to. Mạc Xuyên nhìn Hoa Quyển dọn dẹp bàn một cách vụng về, không nói hai lời bèn đi qua đó bưng cái chậu đi về phía cửa, vừa đi vừa nói với Hoa Quyển: "Chủ quán, ta rửa bát giúp ngươi cho." Hoa Quyển vội vàng gọi anh ta lại, nói: "Không cần đâu!" Nói đùa, làm sao cô dám kêu khách làm việc giúp mình chứ. Cô tiếp tục hỏi: "Không phải anh đi cùng đội ngũ hồi kinh hay sao? Sao vẫn còn ở đây? Sẽ không theo kịp đội mất." Vẻ mặt của Mạc Xuyên hờ hững: "Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi, bên trên cho ta nghỉ ngơi một khoảng thời gian, vừa vặn nhà ta ở trong thành trấn đằng trước, cách chỗ này gần lắm." Sau đó anh ta lại giải thích: "Ta có thể làm tiểu nhị trong quán của ngươi, chạy bàn với rửa bát ta đều làm được hết, hơn nữa, ta không cần tiền lương, ngươi cho ta ít đồ ăn còn thừa kia là được!" Sau khi Mạc Xuyên ăn được một bữa ở đây vào hôm qua, nguyên một đường đi đều không quên được cái vị ấy, nó cứ cào xé tim gan anh ta, ăn gì cũng cảm thấy nhạt nhẽo hết. Cho nên vừa mới kết thúc nhiệm vụ xong, anh ta lập tức phi ngựa chạy về đây ngay, chỉ cần có thể ăn được món ăn ở đây vào mỗi tối vậy có kêu anh ta làm gì cũng được hết! "Quán tôi không tuyển người." Nói đùa, bí mật trong quán ăn không thể bại lộ được. Nhưng Mạc Xuyên lại ôm cái chậu to không chịu buông tay, Hoa Quyển không cướp chậu lại được chỉ đành thỏa hiệp: "Được rồi, anh đợi đây trước đi, tôi hâm nóng đồ ăn cho anh." Mang tôm hùm đất vào trong nhà bếp, Hoa Quyển đổi chúng sang một nồi canh nhỏ, nước sốt còn lại cũng bị vét sạch đến cạn kiệt, cộng thêm nửa bát nước sôi nữa. Lại lấy một cái nồi khác ra, nấu một gói mì ăn liền không thêm gia vị, sau đó vớt sợi mì ra, bỏ vào trong nồi tôm hùm đất.