Chương 7: Nhất định phải báo ân à?

Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học

Nguyễn Nguyễn Bất Cật Đường 06-01-2026 11:23:58

Cứu một người có mệnh quý như vậy, điểm công đức của cô sẽ tăng vọt. Hoắc Trầm khựng lại, ánh mắt vốn lạnh nhạt bỗng xẹt qua một tia kinh ngạc. Những người xung quanh cũng kinh ngạc đến tròn mắt. Khương Nguyễn Nịnh vốn chỉ đùa vài câu cho vui, thấy vẻ mặt người đàn ông trở nên nghiêm túc, cô hơi nhướng mày: "Anh Hoắc không cần coi là thật, tôi..." Hoắc Trầm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm nhìn cô chăm chú, lên tiếng cắt ngang lời cô: "Hoàn cảnh gia đình tôi khá đặc biệt, chuyện cá nhân cũng phức tạp hơn người bình thường. Chuyện cô vừa nói, tôi chưa thể trả lời ngay, sớm nhất cũng phải đến ngày mai mới cho cô câu trả lời được." Khương Nguyễn Nịnh: "..." Hả? Anh không phải là tin thật rồi đấy chứ? Làm ơn đừng dọa cô. Khương Nguyễn Nịnh sợ anh tưởng là thật, vội nói: "Tôi chỉ đùa chút thôi, anh Hoắc đừng coi là thật. Cứu anh chỉ là tiện tay, không cần anh đền đáp gì cả." Nghe cô nói là đùa, Hoắc Trầm rõ ràng thả lỏng hơn nhiều: "Với cô là chuyện tiện tay, nhưng với tôi là ơn cứu mạng. Cô thật sự không có điều gì muốn sao? Cô có thể đưa ra một yêu cầu, bất cứ phương diện nào cũng được." "Nhất định phải báo ân à?" Ánh mắt Khương Nguyễn Nịnh bình tĩnh dừng lại trên chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay anh, ánh mắt lóe lên: "Được thôi. Nếu anh Hoắc thật sự muốn báo ân, tôi cũng để mắt đến một món đồ của anh. Chỉ là không biết anh có nỡ cho tôi không." Hoắc Trầm mỉm cười: "Cô nói đi." Khương Nguyễn Nịnh nói thẳng: "Chiếc nhẫn ngọc mà anh đang đeo." Hoắc Trầm khẽ sững lại, trong đôi mắt đen sâu thẳm vụt qua một tia khác lạ rất nhanh. "Cô muốn chiếc nhẫn này?" Anh giơ tay lên, tháo chiếc nhẫn ngọc khỏi ngón tay, ánh mắt lộ chút khó hiểu. Khương Nguyễn Nịnh không nhận ra vẻ khác thường của anh, ánh mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn: "Đúng vậy, tôi muốn chiếc nhẫn đó của anh. Anh có thể cho tôi không?" Hoắc Trầm chưa kịp nói gì, sắc mặt đám vệ sĩ đứng bên đã thay đổi hết. Cô lại dám đòi chiếc nhẫn ngọc của anh Hoắc. Đó là vật mà năm anh Hoắc năm tuổi, một vị cao tăng đã tặng cho anh, bao nhiêu năm qua anh vẫn luôn đeo, chưa từng tháo ra lần nào. Hoắc Trầm im lặng vài giây, bỗng khẽ cười, những ngón tay dài thon, khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẫn ngọc vài lần, rồi đưa về phía cô: "Tất nhiên là được." Khương Nguyễn Nịnh nhìn chiếc nhẫn được đưa tới trước mặt, do dự vài giây rồi giơ tay nhận lấy.