[Ha ha, xạo mà không biết viết kịch bản gì hết, lần đầu thấy người xem bói bảo không cần bát tự luôn đó. ]
Nghiêm Hạo cũng cười lạnh một tiếng: "Được, vậy cô đoán xem giờ tôi đang định đi đâu, và làm gì?"
Nhưng vừa dứt lời, Khương Nguyễn Nịnh bỗng thấy trên gương mặt anh ta phủ lên một lớp tử khí, dày đặc đến mức che lấp toàn bộ ngũ quan, không nhìn rõ mặt nữa.
Cô hơi sững lại, sắc mặt thay đổi.
Tử khí đến quá nhanh, lại quá nặng, báo hiệu sắp có một tai nạn xảy ra.
Chậm nhất là trong vòng năm phút!
Khương Nguyễn Nịnh cúi đầu, bấm đốt ngón tay tính toán.
Nghiêm Hạo thấy nét mặt cô lúc này thì càng nhếch môi cười lạnh, khinh thường nói: "Sao hả? Chuyện đơn giản vậy mà cũng bói không ra? Không phải cô nói nhìn mặt là biết hết sao?"
Anh ta biết đây là một kẻ lừa đảo.
Chỉ là không ngờ lại là kiểu lừa đảo không biết tí gì về đoán mệnh.
Nhanh như vậy đã bị vạch trần rồi sao?
Thật chẳng có gì thú vị.
Những người khác trong phòng livestream cũng bắt đầu chế giễu.
[Quả nhiên là lừa đảo, bây giờ cái thể loại gì cũng có thể làm livestream kiếm tiền được. ]
[Mọi người cùng báo cáo đi, để nền tảng khóa tài khoản lừa đảo này!]
Khương Nguyễn Nịnh ngẩng đầu nhìn anh ta: "Bây giờ anh đang chờ đèn đỏ ở ngã tư đường Long Đằng đúng không? Hồi trước anh đi công tác xa, hôm nay là sinh nhật vợ anh, anh muốn tạo bất ngờ cho cô ấy nên tranh thủ lén quay về, giờ đang trên đường lái xe về nhà."
Nghiêm Hạo sững người, vẻ mặt hiện lên sự kinh ngạc.
Anh ta rõ ràng rất bất ngờ, mặt mày cũng đờ ra vài giây, mãi sau mới không thể tin nổi mà nói: "Đúng, tôi đang ở đường Long Đằng. Trước đó tôi đi công tác xa, hôm nay là sinh nhật vợ tôi, cô ấy không biết tôi sẽ về..."
"Cô... cô làm sao mà..."
Nghiêm Hạo đang nói thì khẽ rụt điện thoại về sau.
Lúc này mọi người trong phòng livestream mới thấy, anh ta đang ngồi trong xe ô tô.
Từ camera còn có thể nhìn thấy trên ghế sau là một bó hồng đỏ thật to.
Qua cửa kính phía sau còn loáng thoáng thấy được tòa nhà Lục Thị nổi bật ở ngay ngã tư đường Long Đằng.
Thời gian gấp gáp.
Khương Nguyễn Nịnh không có thời gian giải thích, gương mặt nghiêm túc nói: "Đổi đường, rẽ vào con phố bên phải. Nếu không muốn chết thì đừng đi con đường hay đi về nhà nữa."
Cô vừa dứt câu, đèn xanh đã bật sáng.
Nghiêm Hạo khởi động xe, không hiểu sao mặc dù cảm thấy nên nghe lời Khương Nguyễn Nịnh nhưng theo thói quen lại rẽ trái như mọi lần.