Nói xong, cô dập máy luôn, rồi chặn Phó Cẩn Ngôn vào danh sách đen.
Nghĩ đến chuyện chắc chắn anh ta cũng có trong danh bạ WeChat, cô lại mở ứng dụng, tìm thấy tên anh ta rồi xóa kết bạn kèm theo chặn luôn.
Cô thật không hiểu Phó Cẩn Ngôn lấy đâu ra mặt mũi mà dám gọi điện cho cô.
Anh ta lấy đâu ra tự tin mà nghĩ cô sẽ sẵn lòng truyền máu cho Bạch Ấu Vi chứ?
Với cô bây giờ, bọn họ chẳng khác gì lũ người qua đường. Dù có nhảy nhót thế nào, cô cũng chỉ xem như trò cười mà thôi.
Dù sao cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa.
Nhất là Bạch Ấu Vi, hôm qua ở bệnh viện chỉ liếc qua một cái, toàn thân cô ta đã tràn ngập tử khí, nhiều nhất ba tháng nữa sẽ bị phản phệ mà chết thảm trên đường!
Vì Bạch Ấu Vi hoàn toàn đâu có mắc bệnh thật.
Những chuyện xảy ra với cô ta hôm nay hoàn toàn là vì tự chuốc lấy.
Đã có ông trời ra tay xử lý, Khương Nguyễn Nịnh cũng chẳng cần phải ra tay làm gì. Dù sao dính mạng người cũng ảnh hưởng đến nhân quả của bản thân.
Bệnh viện Nhân dân thành phố Giang Thành.
Khương Nguyễn Nịnh vừa xuống xe đã thấy Dương Tiểu Ni đang đứng trước cửa.
"Đại sư!" Dương Tiểu Ni lập tức chạy tới.
Khương Nguyễn Nịnh nhìn cô ấy một cái, thấy dưới mắt cô ấy có quầng thâm, như thể mất ngủ, bèn hỏi: "Vẫn đang lo cho em gái à?"
"Đúng vậy." Gương mặt Dương Tiểu Ni đầy lo lắng, thở dài thườn thượt: "Tôi cứ tưởng tìm được Tiểu Vy rồi thì mọi chuyện sẽ ổn, ai ngờ nó..."
"Không ngờ sau khi tỉnh dậy, lại cứ đòi vào cái khu rừng nhỏ đó. Mọi người ngăn lại không cho đi, nó còn đánh nhau với mọi người."
Khương Nguyễn Nịnh nói nốt hộ lời cô sắp thốt ra.
Dương Tiểu Ni quay đầu lại, mở to mắt.
Cô ấy biết rõ năng lực của Khương Nguyễn Nịnh.
Nhưng vẫn không khỏi ngạc nhiên.
Khương Nguyễn Nịnh đi vào trong bệnh viện, liếc nhìn xung quanh, khắp nơi đều là âm khí u ám. Cô lặng lẽ cử động ngón tay, âm thầm hấp thu những tia khí đen lơ lửng giữa không trung.
Nơi như bệnh viện, đúng là chỗ ô uế nặng nề nhất.
Ở đây trộn lẫn đủ loại khí như bệnh khí, tử khí, âm khí, quỷ khí, đủ thứ tạp khí, chẳng khác gì cái lò ấp tà vật khổng lồ.
Với người thường, đương nhiên là càng tránh xa càng tốt. Ra vào nhiều lần không tránh khỏi ảnh hưởng đến từ trường của bản thân.
Nhưng với cô, lúc này đang thiếu linh lực thì đi một chuyến thế này lại thu hoạch không nhỏ.