Nói xong, ông ta đeo ba lô lên lưng, từng bước tiến về phía bệnh viện.
Khi bước đến cổng, vừa định đi vào thì một nhóm nhân viên an ninh bất ngờ xuất hiện, Trình Liên Kiệt còn chưa kịp phản ứng đã bị người đè ngã xuống đất.
Chiếc ba lô trên lưng bị giật đi.
Một nhân viên an ninh mở ba lô ra, vừa nhìn thấy con dao bổ dưa sắc lạnh bên trong liền hét toáng lên: "Trong ba lô ông ta thật sự có dao bổ dưa!"
Đám người xung quanh cũng không khỏi kinh hãi.
"Trời ơi, người này thật sự mang dao bổ dưa đến bệnh viện, định làm gì chứ!"
Trình Liên Kiệt bị đè xuống đất, mắt đầy điên loạn, gào thét vùng vẫy: "Thả tôi ra, các người thả tôi ra! Lang băm đáng chết, tôi phải giết chết tên lang băm đó!"
"A a a a, chết tiệt, tất cả các người đều đáng chết! Tôi sẽ giết hết các người, giết sạch lũ lang băm các người! Tất cả xuống địa ngục đi!"
"A a a a, chết, chết hết đi, chết sạch đi!"
Ông ta như hoàn toàn mất trí, tay chân bị khống chế, không động đậy được, liền quay đầu định há miệng cắn nhân viên an ninh.
Mấy người an ninh phải dốc hết sức mới có thể giữ chặt được ông ta.
Viện trưởng Trần nhìn dáng vẻ điên cuồng của Trình Liên Kiệt, sợ đến mức tim gan như muốn rơi khỏi lồng ngực, nhất là khi thấy nhân viên an ninh lấy con dao bổ dưa từ trong ba lô ra, đôi chân ông mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Cô gái đó vậy mà lại đoán trúng hết tất cả.
Trình Liên Kiệt thật sự mang dao bổ dưa đến bệnh viện.
Viện trưởng Trần hoảng sợ ôm lấy trái tim đang đập loạn như trống trận, ông không dám tưởng tượng, nếu sáng nay không có cô gái đó nhắc nhở thì bây giờ ông sẽ gặp phải chuyện gì.
Có lẽ, con dao bổ dưa đó đã chém lên người ông rồi!
Con dao dài và sắc đến như vậy, rơi vào người ông thì liệu còn giữ được mạng không...
Bệnh viện lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh, trước sau chỉ mất khoảng mười phút là đã đưa Trình Liên Kiệt đi.
Tầng 8 khu nội trú VIP, bệnh viện.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Từ trong phòng vang ra một giọng trầm thấp, lạnh nhạt: "Vào đi."
Nghiêm Minh đẩy cửa bước vào, nhìn người đàn ông đứng bên cửa sổ, thân hình cao lớn, khí chất cao quý, cung kính gọi: "Anh Hoắc."
"Đã điều tra rõ chưa?" Hoắc Trầm hỏi.
"Rồi ạ." Nghiêm Minh nghĩ tới những thông tin điều tra được, vẻ mặt không khỏi trở nên có phần kỳ lạ: "Anh Hoắc, tảng đá suýt chút nữa đập trúng anh đúng là do sự cố ngoài ý muốn gây ra, không phải có người cố tình sắp đặt."