Vết thương nơi đầu ngón tay cũng tự động liền lại.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên vui vẻ.
Tà vật này xuất hiện thật đúng lúc. Cô đang cần bổ sung linh khí thì nó tự mình mang đến.
Bên cạnh, tất cả mọi người đều chết lặng trước cảnh tia sét bất ngờ giáng xuống ban ngày.
"Trời đang nắng chang chang, sao tự nhiên lại có sấm chớp thế?"
"Cái tia sét vừa rồi giáng ngay cách tôi chưa đến nửa mét, sợ muốn chết!"
"Sao lại như vậy chứ, xem dự báo thời tiết cũng đâu có nói trời mưa?"
Vừa bị tảng đá từ trên trời rơi xuống dọa sợ chết khiếp, chưa kịp hoàn hồn thì lại thêm một tiếng sét nữa giáng xuống, mấy bác sĩ sợ đến tái mét mặt mày.
"Viện trưởng Trần, có, có khi nào là gặp tà rồi không ạ?" Một bác sĩ nam còn khá trẻ lo lắng nhìn quanh, sợ lại xảy ra chuyện gì bất ngờ.
"Nói linh tinh cái gì vậy!" Viện trưởng Trần trầm giọng quát khẽ.
"Anh ta không nói linh tinh." Khương Nguyễn Nịnh nheo mắt, nghiêng người lại, giọng điềm tĩnh: "Vừa rồi quả thật có tà vật xuất hiện, nhưng đã bị bùa Thiên Lôi của tôi xử lý xong rồi."
Cách đó không xa, Hoắc Trầm nghe thấy lời cô thì ngẩng đầu nhìn sang cô gái vừa lên tiếng.
Cô có ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, gương mặt đẹp đến mê người. Nhưng lúc này, sắc mặt cô lại trắng bệch như tờ giấy, làn da lộ ra ngoài cũng trắng đến mức đáng sợ.
Vì quá gầy, chiếc váy trắng trên người cô trông có phần rộng thùng thình.
Viện trưởng Trần cau mày rõ rệt: "Tà vật? Bùa Thiên Lôi? Cô gái trẻ, cô đang đùa với chúng tôi đấy à?"
Cô gái này nhìn chẳng khác nào người bệnh đang nằm liệt giường, đừng nói là xem tiểu thuyết tu tiên nhiều quá nên hoang tưởng luôn rồi chứ?
Không chừng lát nữa còn bảo mình biết cưỡi kiếm bay nữa!
Khương Nguyễn Nịnh hoàn toàn ngó lơ sự chế giễu trong lời ông ấy, chỉ lướt mắt nhàn nhạt qua ấn đường sẫm màu của ông ấy, rồi thản nhiên nói: "Tháng trước ông phẫu thuật tim cho một nữ bệnh nhân sáu mươi tuổi. Hôm nay bà ấy sẽ chết vì suy tim. Người nhà cho rằng ông làm không tốt dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, khoảng ba giờ chiều nay sẽ đến bệnh viện tìm ông "trả thù"."
"Trong chiếc ba lô leo núi màu đen trên lưng anh ta, có giấu một con dao bổ dưa hấu."
"Nếu không muốn chết thì đi thông báo cho bộ phận an ninh của bệnh viện ngay đi. Thấy người đó lập tức chặn lại."
Viện trưởng Trần sững người, ánh mắt lập tức hiện lên sự kinh ngạc.
Tháng trước đúng là ông ấy có thực hiện một ca phẫu thuật tim, bệnh nhân là một nữ diễn viên múa hát đã nghỉ hưu từ đơn vị, vừa tròn sáu mươi tuổi.