Từ khe cửa truyền ra giọng phụ nữ nức nở, yếu ớt.
"Anh Cẩn Ngôn, em thật sự rất sợ. Em không muốn chết, em không nỡ rời xa anh."
"Ấu Vi, đừng sợ, em sẽ không sao đâu. Anh đã hỏi bác sĩ rồi, chỉ cần có nguồn máu ổn định, hai tháng thay máu một lần thì cơ thể em sẽ khỏe mạnh như người bình thường."
"Nhưng mà..." Cô gái ngập ngừng vài giây rồi mới cất lời: "Khương Nguyễn Nịnh có bằng lòng không? Bác sĩ nói nếu phải hiến máu lâu dài, sức khỏe của cô ấy sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
"Anh đã hỏi bác sĩ rồi, không chết được đâu."
Giọng của Phó Cẩn Ngôn lạnh lẽo: "Huống hồ nếu không phải vì nhóm máu đặc biệt của em thì mấy loại máu bẩn thỉu hèn hạ kia vốn không xứng chảy trong người em."
"Được hiến máu cho em là vinh hạnh của cô ta."
"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bệnh bị ai đó đá tung.
Cuộc trò chuyện trong phòng lập tức ngưng bặt.
Nhìn cô gái trẻ mặt mày tái nhợt, không biểu cảm bước vào, Phó Cẩn Ngôn hơi sững lại, ánh mắt thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
Bạch Ấu Vi đang nằm trong lòng anh ta, gương mặt xinh xắn như búp bê hiện rõ vẻ hoảng loạn, vội vàng đẩy anh ta ra: "Cô Khương, tôi và anh Cẩn Ngôn không phải như cô nghĩ đâu, cô đừng hiểu lầm."
Nhưng Phó Cẩn Ngôn không cho cô ta rời khỏi vòng tay, cánh tay dài ôm ghì lấy eo cô ta đầy chiếm hữu, giữ chặt cô ta trong lòng.
Anh ta ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng ở cửa, nét mặt điển trai góc cạnh lạnh lùng, không chút cảm xúc: "Đã thấy hết rồi thì chia tay đi."
"Năm mươi triệu, một căn biệt thự view sông. Điều kiện là cô không được nói với bất kỳ ai về chuyện từng hẹn hò với tôi, ngoài ra, sau này nếu Ấu Vi cần truyền máu, cô phải đến ngay khi được gọi."
Nói xong, anh ta thấy cô gái vẫn đứng im tại chỗ, mặt không biểu cảm.
Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm của cô nhìn chằm chằm vào anh ta, ánh mắt phủ một tầng sương mờ không thể nhìn thấu.
Phó Cẩn Ngôn khựng lại, cau mày.
Giọng anh ta mang theo vài phần khó chịu: "Cô còn muốn gì nữa?"
Khương Nguyễn Nịnh chậm rãi nhếch môi, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại thành nắm đấm, từng chữ rõ ràng vang lên: "Tôi muốn hai người... cặp đôi chó má các người... chết đi."
Phó Cẩn Ngôn sững sờ, sau đó giận dữ hét lên: "Cô nói gì cơ?"
Nhìn gương mặt từng khiến cô mê muội kia, Khương Nguyễn Nịnh bước lên, giáng ngay một cái tát vang dội.