Ni Ni: [Đại sư, giờ cô có rảnh không?]
Chưa để Khương Nguyễn Nịnh trả lời, Dương Tiểu Ni lại nhắn tiếp: [Em gái tôi tỉnh rồi, nhưng trông có vẻ hơi kỳ lạ. Nếu cô rảnh, có thể tới bệnh viện xem giúp được không?]
Khương Nguyễn Nịnh nhìn đồng hồ.
Giờ là hơn tám giờ sáng, còn vài tiếng nữa mới đến giờ cô livestream.
Dùng vài tiếng này để xử lý chuyện của Dương Tiểu Vy là vừa đủ.
Cô trả lời: [Giờ tôi có thời gian, gửi địa chỉ cho tôi nhé. ]
Ni Ni: [Đại sư, cảm ơn cô nhiều lắm! Tôi đang ở phòng 802, tòa nhà nội trú số 3, bệnh viện Nhân dân thành phố Giang Thành. ]
Khương Nguyễn Nịnh: [Tôi cần chuẩn bị một số thứ, khoảng một tiếng nữa sẽ tới. ]
Sau khi gửi tin nhắn, cô ném điện thoại lên sofa rồi đi rửa mặt và chuẩn bị.
Khương Nguyễn Nịnh bắt taxi đến khu phố cũ.
Khu phố này nằm ở phía đông Giang Thành, cả con phố đều là những tòa nhà được xây từ mấy chục năm trước. Chiếc taxi vừa chạy vào khu, khung cảnh như thể lập tức quay về thời kỳ những năm 70,80.
Hai bên đường là những căn nhà mái ngói tường trắng, tường loang lổ phủ đầy rêu xanh, dưới đất vẫn lát bằng những viên đá phiến cũ kỹ.
Sau khi xuống xe, Khương Nguyễn Nịnh men theo chỉ dẫn trên điện thoại đi vào một con hẻm nhỏ.
Vừa bước vào hẻm, cô đã thấy khắp nơi treo biển hiệu các cửa tiệm, muôn hình muôn vẻ, đủ màu sắc rực rỡ, tạo thành một khung cảnh rất đặc trưng và bắt mắt.
Khu phố cũ là một điểm du lịch của Giang Thành, con hẻm có tên hẻm Xuân Lý này giờ đang rất đông, phần lớn là khách du lịch từ nơi khác đến tham quan, check-in.
Khương Nguyễn Nịnh đi gần hết con hẻm thì cuối cùng cũng nhìn thấy cửa tiệm mà cô đang tìm.
Trên tấm biển treo trước cửa tiệm là bốn chữ đỏ to "Chuyển vận kết duyên".
Vừa bước vào bên trong, Khương Nguyễn Nịnh thấy tiệm khá đông người, phần lớn là giới trẻ. Trong tiệm bày đủ loại vật phẩm cầu may: vòng cổ, vòng tay, nhẫn, đồ phong thủy, cả mấy lá bùa may mắn các kiểu.
Cô chẳng mấy quan tâm đến mấy món đồ trưng bày bên ngoài, đi thẳng đến quầy thu ngân rồi hỏi người chủ tiệm đang đứng phía sau quầy: "Chào ông, cho hỏi ở đây có bán bùa giấy, bút lông và chu sa không?"
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, đang gục bên quầy chơi điện thoại. Ông ta chẳng buồn ngẩng đầu lên mà trả lời luôn: "Có, cô cần bao nhiêu?"
Khương Nguyễn Nịnh nghĩ một chút: "Bùa giấy năm mươi tờ, chu sa năm trăm gram."