Chương 47: Không thì lần nào gặp tôi đánh lần đó!

Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học

Nguyễn Nguyễn Bất Cật Đường 06-01-2026 11:26:31

Lý Quyên Quyên tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đã bị âm khí bám đầy người. Nếu không sớm loại bỏ, về sau kiểu gì cũng gặp vận đen. "Được rồi." Lý Quyên Quyên lấy điện thoại ra, ghi lại từng lời của cô. "Chị gái, em có thể xin thông tin liên lạc của chị được không?" Lý Quyên Quyên mím môi, hơi ngượng ngùng hỏi: "Em thấy chị giỏi quá, tính chuyện của em trúng phóc luôn. Sau này em còn có thể tìm chị xem tiếp được không?" Khương Nguyễn Nịnh lấy điện thoại ra, mở tài khoản Miêu Trảo của mình: "Cô có thể theo dõi tài khoản Miêu Trảo của tôi, tôi livestream đoán mệnh mỗi ngày, muốn xem thì có thể kết nối trực tiếp trong buổi livestream." Về đến căn hộ, Khương Nguyễn Nịnh đặt chu sa và lá bùa mới mua lên bàn. Cô lấy từ bếp ra một cái đĩa và một chai nước tinh khiết, pha chu sa theo tỉ lệ, rồi ngồi vào bàn bắt đầu vẽ bùa. Cô xem mệnh cho người khác thì không cần dùng đến linh lực. Nhưng nếu là bắt ma thì bắt buộc phải dùng đến. Sau buổi livestream đầu tiên, cô đã hấp thụ được khá nhiều nguồn sức mạnh từ lòng tin, tích lũy được một ít linh lực, đủ để thu phục ba đến năm con ma bình thường. Chỉ là trong trường hợp có thể dùng phù chú, cô không cần thiết phải tự tiêu hao linh lực. Cô mất khoảng nửa tiếng để vẽ mười lá bùa, mang ra ban công phơi vài phút, đợi chu sa trên đó khô lại thì thu bùa vào, chuẩn bị ra ngoài. Vừa đi đến cửa, chuông điện thoại vang lên. Khương Nguyễn Nịnh cầm máy lên, nhấn vào màn hình, vừa thấy tên người gọi hiển thị, lông mày lập tức nhíu lại: [Anh Cẩn Ngôn]. Khương Nguyễn Nịnh: "..." Cô thật sự nghi ngờ trước đây mình bị thứ gì nhập rồi, sao có thể đặt một cái tên danh bạ buồn nôn đến thế. Bây giờ mỗi lần nhớ lại những chuyện ngày xưa, cô đều cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. Ngu nhất chính là từng si mê Phó Cẩn Ngôn đến mức mù quáng. Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi, vốn dĩ cô định tắt máy, ai ngờ tay trượt một cái lại thành nghe máy. Vừa kết nối, giọng nam trầm thấp mang theo tức giận truyền qua: "Khương Nguyễn Nịnh, chuyện hôm qua tôi có thể coi là cô bị sốc quá nên mới hành xử bất thường." "Lần này tôi không chấp cô." "Bây giờ, lập tức đến bệnh viện truyền máu cho Ấu Vi." "Tôi cho cô một tiếng đồng hồ, cô..." Khương Nguyễn Nịnh suýt nữa bị chọc cười vì tức: "Tôi cho anh một tiếng đồng hồ, dẫn con nhỏ họ Bạch đó cút càng xa càng tốt. Đừng để tôi thấy mặt hai người thêm lần nào nữa, không thì lần nào gặp tôi đánh lần đó!"