Chương 37: Có thể cô Khương thật sự là một cao nhân
Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
Nguyễn Nguyễn Bất Cật Đường 06-01-2026 11:25:56
"Mọi tình tiết đều khớp với lời tiên đoán của cô Khương. Cả tai nạn lúc sáng anh gặp, cô ấy cũng nói là do tà khí gây ra."
Nghiêm Minh tạm dừng một chút, thấy sắc mặt Hoắc Trầm không có nhiều biến chuyển, mới dám tiếp tục: "Anh Hoắc, có thể cô Khương thật sự là một cao nhân. Cô Thư Đình vẫn đang hôn mê không tỉnh, bệnh viện đã kiểm tra tất cả các chỉ số nhưng không tìm ra nguyên nhân, liệu có phải cũng là..."
Hoắc Trầm cúi mắt, nhìn về phía cô gái đang nằm trên giường bệnh.
Cô gái tầm mười lăm, mười sáu tuổi, đang ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, vậy mà gương mặt lại chẳng có chút sức sống nào, tái nhợt đến mức không còn chút máu, chỉ trong nửa tháng mà đã gầy rộc đi trông thấy.
Lúc này cô ấy nhắm nghiền mắt, nằm im như tượng, nếu không nhìn kỹ vẫn còn hơi thở phập phồng ở ngực, người ta sẽ tưởng cô đã lìa đời.
Xưa nay Hoắc Trầm chưa từng tin vào chuyện ma quỷ thần thánh.
Nhưng lúc này, trong lòng anh bỗng có chút lung lay.
Lúc anh năm tuổi đã bất ngờ mắc một căn bệnh lạ, giống y như tình trạng của Hoắc Thư Đình hiện giờ đột nhiên hôn mê, không rõ nguyên nhân, nằm trong viện cả tháng trời vẫn không tỉnh lại.
Ông cụ Hoắc đã tìm mời vô số danh y, cả trong và ngoài nước, khám khắp các bệnh viện lớn nhỏ nhưng đều vô ích.
Khi mọi phương pháp đều vô vọng, vào thời điểm tuyệt vọng nhất, có một vị cao tăng đi khất thực đến trước nhà họ Hoắc, nói rằng có thể chữa khỏi căn bệnh quái gở ấy.
Ông cụ Hoắc đích thân tiếp đãi và mời ông ấy vào trong nhà.
Vị cao tăng đó bảo ông cụ không cần lo lắng, nói anh mệnh quý, được thiên đạo che chở, không ai có thể hại được.
Còn lý do khiến anh đột ngột hôn mê là vì thần thức của anh đã bước vào một thế giới khác và đang chìm đắm trong đó, không muốn quay về.
Chỉ cần triệu hồi thần thức của anh về là có thể tỉnh lại ngay lập tức.
Tuy ông cụ Hoắc nửa tin nửa ngờ chuyện đó, nhưng sau khi đã thử đủ mọi cách mà bảo bối cháu trai vẫn không tỉnh lại, ông cụ cũng đành để cao tăng thử một lần.
Không ngờ cao tăng thật sự đã khiến anh tỉnh lại.
Ông cụ Hoắc mừng rỡ vô cùng, muốn tặng cho cao tăng một khoản tiền lớn, nhưng ông ấy lại từ chối, nói rằng cứu người là thuận theo thiên đạo, tất cả đều là số mệnh an bài.
Trước khi rời đi, cao tăng tặng anh một chiếc nhẫn ngọc, nói rằng nó có thể giúp trừ tà tránh dữ, và dặn khi đã đeo vào thì đừng tùy tiện tháo ra, trừ phi một ngày nào đó gặp được người định mệnh của đời mình.