Một vệ sĩ tiến lên, mở cửa xe phía sau, cúi người cung kính: "Anh Hoắc."
Hoắc Trầm bước xuống xe. Bốn vệ sĩ đều cao khoảng 1 mét 83, vậy mà khi đứng cạnh anh, họ vẫn thấp hơn vài phân.
Dáng người cao ráo, thẳng tắp như ngọc đứng giữa trời.
Toát ra khí chất cao quý và khí trường mạnh mẽ bẩm sinh, cộng với gương mặt quá đỗi điển trai, khiến người qua đường xung quanh đều không kìm được mà dừng chân nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Viện trưởng Trần cùng mấy bác sĩ dưới quyền đã chờ sẵn từ lâu.
Vừa đến cổng bệnh viện, Khương Nguyễn Nịnh lập tức cảm nhận được một luồng linh khí dày đặc bất thường.
Cô sững lại, ngẩng đầu nhìn theo cảm giác.
Cách đó chừng năm mét, một người đàn ông mặc áo quần đen đang đứng yên tại chỗ.
Khí thế của người đàn ông ấy rất mạnh, dù còn khoảng cách nhưng vẫn cảm nhận rõ sự uy nghiêm của kẻ quen đứng ở vị trí cao.
Anh đang được vây quanh bởi mấy người mặc áo blouse trắng, đi về phía cô.
Khương Nguyễn Nịnh khẽ chau mày, trong mắt thoáng lóe lên vẻ kinh ngạc. Cô không ngờ ở thế giới mà linh khí cạn kiệt như thế này lại có thể tồn tại một "con cưng của Thiên Đạo", một người sinh ra đã mang theo tử khí hiếm có.
Nhưng ngay sau đó, lông mày cô lập tức nhíu chặt.
Càng đến gần, cô càng thấy giữa không trung đột nhiên xuất hiện một luồng hắc khí, phát ra tiếng gào rít chói tai, rồi cuốn theo một tảng đá lớn lao thẳng xuống.
Không kịp nghĩ nhiều, cô lập tức lao tới, đẩy người đàn ông kia ra.
Chỉ một giây sau,"ầm" một tiếng vang dội, tảng đá khổng lồ rơi từ trên trời xuống đập mạnh vào đúng chỗ Hoắc Trầm vừa đứng.
Mặt đất bị nứt toạc thành một khe rõ rệt.
Mọi người xung quanh đồng loạt tái mét, hoảng hốt nhìn về phía Hoắc Trầm.
"Hoắc tiên sinh!" Mấy vệ sĩ lập tức xông lên, bảo vệ anh ở giữa.
Luồng hắc khí do tà vật ngưng tụ bị cản trở, phát ra tiếng gào rít sắc nhọn, rồi lao thẳng về phía Khương Nguyễn Nịnh.
Ánh mắt Khương Nguyễn Nịnh chợt lạnh lẽo, hơi thở cũng phủ đầy sương giá. Cô cắn rách đầu ngón tay, dùng máu làm bút, nhanh chóng vẽ một đạo bùa trên lòng bàn tay.
Giữa bầu trời xanh không một gợn mây bỗng vang lên tiếng sấm ầm ầm.
Một tia sét xé ngang bầu trời giáng xuống, theo sau là tiếng gào thảm thiết chói tai, hắc khí lập tức bị đánh tan, từng tia từng sợi bị hút hết vào đầu ngón tay cô.
Ngay khi hắc khí cuối cùng bị hút sạch, Khương Nguyễn Nịnh lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cơ thể mệt mỏi như được tiếp thêm sinh lực, cả người tỉnh táo, sảng khoái hẳn lên.