Chương 7: Lựa chọn

Quỷ Bí 2: Túc Mệnh Chi Hoàn

Mực Thích Lặn Nước 12-03-2026 13:17:55

Bên cạnh chiếc bàn dài đồng xanh, tại vị trí thuộc về "Chiến Xa". Ánh sáng bùng lên, ngưng tụ thành bóng dáng ba cái đầu của Lumen. Cậu nhìn về phía vị trí cao nhất trên chiếc bàn đồng lốm đốm nói: "Thưa ngài 'Kẻ Khờ', tôi đã lấy được những phần đặc tính phi phàm 'Người Chinh Phục' còn lại từ 'Thiên Sứ Đỏ' Medici, tôi muốn tới Morora một chuyến càng sớm càng tốt." Ngài "Kẻ Khờ" khẽ gật đầu: "Cậu có thể đi bất cứ lúc nào, tôi sẽ cung cấp sự giúp đỡ cần thiết." Lumen hiểu sự giúp đỡ mà ngài "Kẻ Khờ" nói không phải là giúp cậu vào Morora, mà là cung cấp viện trợ cần thiết trong việc thu hồi "0—01". Nghĩ tới việc ngài "Kẻ Khờ" một mặt phải duy trì bức màn bên ngoài tại Tinh giới, một mặt phải phân tâm gia cố phong ấn do Thiên tôn để lại, đồng thời còn phải giấu đi khu bảo hộ để xã hội nhân loại tạm thời tiếp diễn, nếu không phải ba con đường của Chúa Tể Bí Ẩn giỏi về phân hóa sức mạnh thì căn bản không thể kiêm nhiệm nổi, Lumen cân nhắc một chút rồi nói: "Tôi sẽ cố gắng tự mình giải quyết, nhưng vì thế phải tới 'Vùng Đất Bị Thần Vứt Bỏ' một chuyến trước. Đến lúc đó, có thể sẽ có ngoài ý muốn xảy ra, cần ngài 'Kẻ Khờ' chú ý trước." "Không vấn đề gì." Ngài "Kẻ Khờ" bao phủ trong sương xám đưa ra lời đảm bảo bằng giọng nói ôn hòa. ... "Vùng Đất Bị Thần Vứt Bỏ", trên đỉnh một dãy núi liên miên không dứt. Hình bóng của Lumen nhanh chóng hiện ra tại đây, thấy một người đàn ông tóc bạc dài xõa, mặc áo bào gai dài, ngũ quan nhu hòa, gương mặt thanh tú. " 'Thiên Sứ Vận Mệnh' Ululuth?" Cái đầu ở giữa của Lumen cất tiếng hỏi. Người đàn ông đó biểu cảm ôn nhu, giọng điệu đạm mạc trả lời: "Cậu có chuyện gì?" Ngài không hề phủ nhận mình là Vua Thiên Sứ của thời đại cổ xưa,"Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth. "Tôi muốn gặp Grisha Adam, hoặc Adam Grisha." Lumen cười lên. "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth nghiêng người, để cây Thập tự giá khổng lồ phía sau hiện ra hoàn toàn, nhưng trên đó trống không, không có cơ thể của thần linh treo ở đó. "Chủ đã từng hiện diện, đang hiện diện và sẽ mãi trường tồn." Ululuth nói với thần tình thành kính,"Nếu không thể gặp được, đó là vấn đề của chính cậu." Lumen không bị ảnh hưởng bởi câu trả lời của "Thiên Sứ Vận Mệnh", nhìn cây Thập tự giá khổng lồ đó, cười lớn: "Tôi mang đến một hy vọng để cứu thế giới, Ngài gặp hay không gặp? Là một 'Kẻ Đọc Tâm' lợi hại nhất, Ngài chắc hẳn nghe ra được tôi không hề nói dối." Phía dưới cây Thập tự giá khổng lồ bỗng chốc trào ra một đại dương dường như bao hàm mọi màu sắc, nó nhấn chìm cả dãy núi, chỉ còn sót lại chỗ Lumen và "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth đứng. Trên "đại dương" hỗn độn này, một bóng người bằng ánh sáng bước đi trên bề mặt hư đen, giống như kết nối cả trời và đất. Ngài vẫn giữ diện mạo con người, nửa dưới khuôn mặt dày đặc bộ râu vàng nhạt, đôi mắt vàng óng trong trẻo và đơn thuần như trẻ thơ. Cơ thể Ngài đã không còn cảm giác thực chất, thuần túy do ánh sáng và bóng tối ngưng tụ thành. Dưới chân Ngài kéo theo một cái bóng đen dài, cái bóng đó không hoàn toàn giống Ngài, mang theo năm cái đầu. Sau gáy Ngài, một vầng mặt trời vàng óng đang từ từ nhô lên. "Tôi thấy rồi." Lumen liếc nhìn "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth cười một tiếng. Cậu liền phình to cơ thể, biến thành một người khổng lồ thép rực cháy ngọn lửa tím, nhìn về phía Grisha Adam, cười rạng rỡ nói: "Trước khi nói ra hy vọng đó, tôi muốn đấm Ngài một cú." Đôi mắt vàng óng trong trẻo như trẻ thơ của Grisha Adam không có bất kỳ cảm xúc nào dao động, Ngài trả lời với giọng nói hùng vĩ: "Được." Biểu cảm của Lumen lập tức trở nên lạnh lùng. Cậu "truyền tống" tới trước mặt Grisha Adam, siết chặt nắm đấm trái mang theo ngọn lửa tím, đấm mạnh vào má phải của vị thần linh này. Trong tiếng nổ "ầm", đầu của Grisha Adam nghiêng sang một bên, gò má lõm xuống, miệng rách toác, máu thịt be bét. Tiếp đó, nắm đấm phải của Lumen cũng vung ra, ngọn lửa tím cháy hừng hực lập tức bao phủ má trái của Grisha Adam. Bộp! Máu vàng bắn tung tóe, xương sọ gãy lìa, khắp nơi cháy sạm. "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth khi Lumen "truyền tống" tới trước mặt Chủ của mình đã cúi đầu xuống, thành kính và khiêm nhường cầu nguyện, hết lần này đến lần khác. Lumen thu nắm đấm lại, lơ lửng giữa không trung, cười ngông cuồng nói: "Cú đấm này là của Medici." Cậu liền nhìn vào đôi mắt Grisha Adam, dùng giọng điệu giễu cợt nói: "Đừng giận, đây là sự hy sinh cần thiết." Đôi mắt vàng óng của Grisha Adam một mảnh trong veo, không phẫn nộ, không oán hận, không giễu cợt, không trách mắng, vẫn trong trẻo đến mức có thể soi bóng hình của Lumen. Ngọn lửa trên mặt Ngài vẫn đang cháy, vết thương chưa hề phục hồi. Nụ cười trên mặt Lumen dần biến mất. Đối mắt vài giây, cậu cười nói: "Hy vọng đó chính là..." Cậu giơ tay phải lên, ấn vào chiếc mặt nạ kỳ dị màu vàng kim ở chính giữa cái đầu bên trái: "Tôi sẽ gỡ nó xuống." Grisha Adam ôn nhu nhìn cậu, không hỏi han, cũng không thúc giục. Lumen như tự lẩm bẩm tiếp tục nói: "Khuôn mặt này vốn dĩ nên thuộc về Tạo Vật Chủ Ban Đầu nhất đó, nhưng sau khi trải qua việc mất cân bằng, sức mạnh của 'Mẫu Thân' gia nhập, sự cân bằng một lần nữa có được, nó đã trở thành điểm tựa phục sinh của Thượng Đế Nguyên Sơ. Nếu tôi gỡ chiếc mặt nạ do Thiên tôn để lại này xuống, sẽ có chuyện vô cùng thú vị xảy ra." Lumen một lần nữa lộ ra nụ cười, nói với Grisha Adam bằng giọng điệu thoải mái: "Ý thức của 'Thượng Đế Nguyên Sơ' đang tranh đoạt quyền kiểm soát 'Biển Hỗn Loạn' cũng như cơ thể này với Ngài, lúc này, nếu một cơ hội phục sinh khác đột ngột xuất hiện, Ngài ta sẽ lựa chọn thế nào? Nếu Ngài ta phân tán tinh thần để ảnh hưởng tới cái đầu này, khuôn mặt này, xét về ý nghĩa tượng trưng, đồng nghĩa với việc lựa chọn từ bỏ trong cuộc tranh đoạt với Ngài, thế yếu của Ngài sẽ xoay chuyển trong nháy mắt, Ngài sẽ chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Sau đó, chúng ta có lẽ sẽ đón chào một Trụ Cột mới, một Trụ Cột đứng về phía chúng ta, hy vọng vượt qua tận thế chắc chắn tăng vọt. Nếu 'Thượng Đế Nguyên Sơ' không muốn có hành vi thoái lui, từ bỏ, thì sự thức tỉnh của cái đầu này, khuôn mặt này sẽ đình trệ, nhưng lại vẫn giữ được đủ sự đặc thù, lợi dụng những sự đặc thù này, tôi có thể hoàn thành rất nhiều việc, hy vọng thế giới này được cứu rỗi sẽ từ đó xuất hiện, hắc hắc, có thể, chỉ là có thể thôi." Lumen một lần nữa nhìn vào đôi mắt vàng óng của Grisha Adam, cười rạng rỡ nói: "Tôi rất mong chờ Thượng Đế Nguyên Sơ đưa ra lựa chọn." Nói xong, Lumen không mang theo một chút do dự hay trì hoãn nào, ấn vào chiếc mặt nạ đó và nhấc nó lên. Sâu trong chiếc mặt nạ vàng kim có một cánh cửa ánh sáng mang sắc thái xanh đen hiện ra, nhanh chóng tách ra, bay ngược về làn sương xám trắng không biết đã lan tỏa trên cao từ lúc nào. Giây tiếp theo, Lumen gỡ bỏ chiếc mặt nạ vàng kim kỳ quái đó. Dưới mặt nạ là một khuôn mặt có dạng vòng xoáy, không có mắt, không có mũi, không có miệng, cũng không có xương cốt, vòng xoáy đó do chất lỏng hỗn độn bao hàm mọi màu sắc cấu thành. Lumen mong chờ nhìn vào khuôn mặt này, chờ đợi nó có thêm sự thay đổi. Tuy nhiên, vòng xoáy hỗn độn đó không có bất kỳ sự xoay chuyển nào, không cụ hiện ra khuôn mặt bình thường mới. Khuôn mặt Tudor và Chirk ở hai bên trái phải cái đầu này đều có chút vặn vẹo, dường như cảm nhận được nỗi đau nào đó. Lumen bĩu môi,"chậc" một tiếng nói: "Đáng tiếc..." Cậu không hề che giấu sự thất vọng của mình, quay người trở lại bên cạnh "Thiên Sứ Vận Mệnh". Sau lưng cậu, bóng người bằng ánh sáng khổng lồ đó chậm rãi chìm xuống, mang theo cái bóng có năm cái đầu và vầng mặt trời vàng rực rỡ một lần nữa lặn xuống "Biển Hỗn Loạn". Phía trên cậu, làn sương xám trắng trên cao dần trở nên hư ảo, biến về vô hình. Lumen tung chiếc mặt nạ vàng kim lên rồi bắt lấy, bắt lấy rồi lại tung lên, thở dài, nhìn về phía "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth hỏi: "Sao Ngài không đi truy đuổi vị Nghị trưởng đó của 'Học phái sinh mệnh'?" Khuôn mặt của chính Lumen và khuôn mặt do vòng xoáy hỗn độn đóng vai trò mặt bộ đồng thời quay sang nhìn Ululuth. "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ululuth vẻ mặt ôn nhu, giọng điệu đạm mạc trả lời: "Khế cơ đã mất. Tiếp theo cần làm là chờ đợi và lựa chọn." Lumen cười "hắc hắc" hai tiếng, không hỏi thêm nữa. Trên khuôn mặt của Chirk, đôi mắt còn đẹp hơn cả saphia bỗng chốc phản chiếu thế giới u ám chồng lấp hư ảo. Hình bóng của Lumen biến mất tại chỗ, mượn Thế giới trong gương đặc thù, hiên ngang xuyên hành tới "Thành phố lưu đày" Morora. Phong ấn ở đây quả nhiên đã mở ra cho cậu một khe hở. Bàn chân Lumen dẫm lên đường phố Morora đã qua bao lần bị tai họa gột rửa, giữa những hố hầm lồi lõm, từng bước đi về phía lối vào lăng mộ dưới lòng đất. Ánh mắt cậu tùy ý đánh giá xung quanh, phát hiện những cư dân Morora hình thù kỳ dị sau khi thấy cậu có ba cái đầu đều kinh hãi tìm cách tránh né. Ý nghĩ của họ không được đưa vào thực tiễn, có kẻ bị khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy hào quang mẫu tính của "Ma Nữ Tận Thế" Chirk thu hút, một giây cũng không muốn rời mắt; có kẻ dưới cái nhìn chằm chằm của "Hoàng Đế Máu" Alistar Tudor thì cúi gập đầu,"bịch" một tiếng quỳ xuống đất, thể hiện hoàn toàn ý chí thần phục; có kẻ thì nhìn không chớp mắt vào khuôn mặt vòng xoáy. Bùng! Bùng! Bùng! Có kẻ bị thiêu cháy, có kẻ biến thành gương, có kẻ lộ ra lớp vảy cá dày đặc, có kẻ da dẻ nứt toác từng thốn, mọc ra từng con mắt đạm mạc vô tình... Họ đã điên cuồng, đã mất khống chế sau khi nhìn vào khuôn mặt hình thành từ vòng xoáy hỗn độn. Không thể nhìn trực diện Thần! Lumen cảm nhận được sự tuyên tiết của những cảm xúc hung bạo, điên cuồng và hủy diệt, từng bước bước vào lăng mộ dưới lòng đất. Cậu đi tới mảnh hoang dã tối tăm, đi tới trước ngọn núi thi hài đó. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía lá cờ có cán cờ đen như sắt, có dấu vết cháy sém rõ rệt và một lượng lớn vết máu nguy hiểm. "0—01","Salinger Huyết Kỳ"! Lumen lộ ra nụ cười, dùng giọng điệu "khiêm nhường" nói: "Đại ca, tôi tới thăm Ngài đây." Dứt lời, tại chính giữa chân mày cậu, màu sắc đỏ tươi như sắp nhỏ giọt thấm ra, giống như hình thành một lá cờ màu máu. Cậu đã hoàn thành lời cầu khẩn, cậu đã cầu xin được sức mạnh từ "Căn Nguyên Tai Họa","Thiên Tai Hủy Diệt". Cậu đã biến thành linh mục của chiến tranh và tận thế, biến thành hóa thân của hủy diệt và hỗn độn.