Đối mặt với dị thường như vậy, Lumen khẽ cười rộ lên. Cậu rút bàn tay phải ra khỏi túi quần, tiếp tục bước về phía trước.
Càng đi, các căn nhà hai bên bao gồm cả lữ điếm Kim Kê đều xuất hiện sự vặn vẹo, xào xạc vươn cao, biến thành những cái cây kỳ quái, lay động. Những "cái cây" này chỉ thẳng lên bầu trời, hình dáng tương tự như khu rừng mưa nguyên sinh ở Nam đại lục.
Lumen nhướng mày, dừng bước chân."Chủ động đến thế sao?" Cậu nghiêng đầu, cười nói với khuôn mặt Chirk trên cái đầu bên vai trái.
Lúc này, ánh trăng đỏ rực trên cao, muôn sao mờ nhạt và bầu trời đêm u tối bỗng nhiên sụp đổ về một điểm, xoay chuyển, nhanh chóng nhào nặn thành một vòng xoáy hỗn độn bao hàm đủ mọi màu sắc. Từ chính giữa vòng xoáy đó, một bóng người mặc váy xương trắng bước ra, từ trên trời giáng xuống, càng lúc càng khổng lồ, tựa như một tiểu hành tinh xuyên qua vũ trụ bao la tới đây mà không bị thiêu rọi mãnh liệt bởi tầng khí quyển.
Bóng hình khổng lồ đó sở hữu mái tóc đen dài dày đặc như thác đổ, đôi mắt xanh thẳm như đá quý, ngũ quan vừa tinh tế vừa thanh thoát. Diện mạo thoạt nhìn thì mỹ lệ tuyệt trần, nhưng nhìn kỹ lại thấy thanh thuần tú mỹ, chính là "Ma Nữ Nguyên Sơ" Chirk.
Ngài ta không triển lộ trạng thái sinh vật thần thoại, ngoại trừ thể hình khổng lồ và vẻ đẹp đến mức không tưởng, mị lực đến mức ngay cả những sự vật trừu tượng cũng không thể ngăn trở, trông Ngài ta giống hệt một người phụ nữ bình thường.
Cùng với sự giáng lâm của Ngài ta, những cái cây trong "rừng mưa nguyên sinh" đều mất đi cảm giác cứng cáp, xuất hiện đủ loại sự uốn cong theo các hướng ngược nhau. Trong khoảnh khắc này, chúng không còn là cây cối nữa, mà là những sợi tóc đen thô dài, bóng nhẫy, mọc đầy những con mắt với tròng đen trắng rõ ràng.
Những sợi tóc đen lay động, khiến khung cảnh trong khu vực này trở nên vô cùng trừu tượng.
"Ma Nữ Nguyên Sơ" Chirk vừa giáng xuống, vừa dùng ánh mắt chan chứa tình cảm cười nói với Lumen: "Ta biết là cậu sẽ đến tìm ta mà."...
Ẩn đi thân hình, Franka trốn trong bóng tối theo dấu Lumen từ khoảng cách gần mười cây số. Điều này dựa vào không chỉ những dấu vết nhỏ nhặt Lumen để lại,"Gương Thế thân" đặt chỗ cô, cảm ứng đặc thù giữa các thành viên đội ngũ, mà còn cả mối liên kết huyền bí học dựa trên định vị giữa "Bệnh Thần" và "Bạn đời của Bệnh Thần".
—— Franka ban đầu quyết định thêm đoạn mô tả "Bạn đời của Bệnh Thần" vào tôn danh của mình là hy vọng thông qua sự "ô nhiễm" của Neo, khiến Lumen thường xuyên điên cuồng có thể biết được theo "bản năng" rằng hai người là bạn đời, là đồng đội nương tựa lẫn nhau trên tầng thứ phi phàm. Kết hợp với tình cảm vốn có chưa hề bị lãng quên, điều này sẽ giúp Lumen trong trạng thái điên cuồng không tấn công cô, mà sẵn lòng "nghe theo" một số gợi ý.
Theo dấu hồi lâu, Franka đột nhiên phát hiện bầu trời cao trở nên hỗn độn một mảnh, những thứ vốn tồn tại trước đó đều bị đại dương hư ảo nhấn chìm. Ngay sau đó, bên tai cô vang lên một giọng nói nhẹ nhàng nhu mỹ:
"Ngươi cũng xứng làm tình phụ của Ngài ấy sao? Ta mới là bạn đời của Ngài ấy."
Ngay khi nghe thấy giọng nữ này, cơ thể Franka lập tức cứng đờ, màu xám trắng nhanh chóng lan ra trên bề mặt cơ thể cô, thấm sâu vào linh hồn. Nếu cô không phải là một Bán Thần Ma nữ, sở hữu kháng tính nhất định với "Hóa đá", thì ngay khi nghe thấy giọng nói đó, cô đã biến thành tượng đá rồi!
Đây là bị kéo vào sâu trong Thế giới trong gương, bên trong Thế giới trong gương đặc thù đó sao?"Ma Nữ Nguyên Sơ" ưu tiên nhắm vào mình? Lý do là dục vọng chiếm hữu bệnh hoạn của Ngài ta, vì mình và Lumen hiện tại là bạn đời?
Mẹ kiếp, mình mới là kẻ bị cắm sừng, mình mới là khổ chủ mà!
Trong chớp mắt, Franka nghĩ đến rất nhiều điều, nhưng vô lực phản kháng. Đó là một vị Thần thực sự, đó là Danh sách 0 "Ma Nữ Nguyên Sơ"!
Giây tiếp theo, quá trình hóa đá đột ngột dừng lại. Franka vội vàng nắm lấy cơ hội, chủ động sử dụng "Gương Thế thân". Trong tiếng "rắc" giòn tan, cô thoát khỏi vị trí đó, giữa những mảnh đá xám trắng bay lả tả, cô xuất hiện tại một góc khác của phế tích đã bị rừng mưa hóa.
Sâu trong rừng mưa nguyên sinh, Lumen thu tay phải từ cái đầu bên trái về, tay cầm chiếc mặt nạ vàng kim kỳ dị. Khuôn mặt vòng xoáy ở chính giữa cái đầu bên vai trái và lá cờ cháy sém cắm nửa phần vào hỗn độn theo đó hiện ra.
Phong ấn giải trừ!
Cơ thể Lumen đã phình to thành hình thái người khổng lồ thép cao hàng chục mét, bùng cháy ngọn lửa tím nhuốm chút sắc đỏ thẫm, mang vẻ hư ảo vô hình. Tại chân mày cậu, ấn ký chiến kỳ huyết sắc không biết đã trở nên tươi rói như sắp nhỏ giọt từ lúc nào.
Khoảnh khắc khuôn mặt vòng xoáy hỗn độn và "Salinger Huyết Kỳ" triển lộ sâu trong Thế giới trong gương đặc thù, hình bóng đang giáng lâm của "Ma Nữ Nguyên Sơ" Chirk đột nhiên cứng đờ trong một giây. Sự hóa đá mà Franka phải chịu đựng theo đó dừng lại, cô kịp thời thoát khỏi vận mệnh bị chết bất đắc kỳ tử của một Thánh giả Danh sách 3 khi bị cuốn vào thần chiến.
Trên khuôn mặt Chirk ở vai trái Lumen, bên trong đôi mắt hình viên đá quý màu xanh, một sự u ám chồng lấp hư ảo hiện rõ ra, và mượn mối quan hệ huyền bí học vừa là bạn đời ở tầng thứ phi phàm, vừa là thành viên đội ngũ "Thợ Săn", cậu cũng in bóng hình Franka vào trong đó. Franka ngay lập tức được chuyển rời khỏi Thế giới trong gương đặc thù.
Tiếp đó, cô nhìn thấy những đường hầm trong gương u ám hư ảo, mênh mông vô tận như mạng nhện. Mỗi một đường hầm đều phản chiếu phế tích Trier, các "Ma Nữ Bất Lão" với danh hiệu theo màu sắc như "Ma Nữ Đen" Clarice,"Thánh Nữ Trắng" Catherine lần lượt xuất hiện trong các đường hầm khác nhau. ...
Bên ngoài Thế giới trong gương, nơi rìa phế tích Trier.
Một khối u ám uốn cong thành hình cầu đột nhiên nhô lên từ hư không, giống như cá heo nhảy vọt khỏi mặt nước. Khối cầu u ám nhanh chóng mở rộng, cô "Ma Thuật Sư" Furth và cô "Chính Nghĩa" Audrey cùng các Ẩn Chính Major Arcana khác mặc áo bào đen thêu sao bạc tức khắc thoát khỏi trạng thái giữ Bí Ẩn.
—— Những sự vật không bị gương chiếu tới sẽ không bị cưỡng ép kéo vào Thế giới trong gương, vả lại, vị đã kéo Lumen và Franka vào Thế giới trong gương kia cũng không muốn những việc sau đó bị can thiệp.
Những ngôi sao bạc trên bề mặt áo bào đen của cô "Ma Thuật Sư" vụt sáng, tạo ra một bầu trời sao mộng ảo. Giữa bầu trời sao ấy, muôn vàn tinh tú di chuyển, hình thành một chiếc "Chìa khóa" rực rỡ. Chiếc chìa khóa đó chỉ về một nơi trong Thế giới trong gương, cưỡng ép mở ra cánh cửa dẫn đến đó.
"Mặt Trời" Dereck ngay lập tức được đưa vào trong. Khoác trên mình bộ áo bào trắng giản dị, toàn thân anh tỏa ra ánh sáng vàng kim thuần khiết, rạng rỡ và thần thánh, tựa như một vầng mặt trời rơi xuống nơi Franka đang bị đám Thánh giả như "Ma Nữ Đen" vây hãm, chiếu sáng rực rỡ vùng u ám đó. Bên cạnh anh, cuồng phong rít gào bám sát không rời. Ngoài ra, mây mù trên không trung hội tụ, đan xen thành một thanh trường kiếm khổng lồ, cũng giáng xuống trước mặt Franka.
Cô "Chính Nghĩa" không tiến vào sâu trong Thế giới trong gương mà hướng mắt về phía bên kia của phế tích Trier. Cô biến thành một con rồng khổng lồ màu xám trắng, triển lộ hình thái sinh vật thần thoại của bản thân.
Phía bên kia phế tích, một bóng hình khoác áo bào xám già dặn, khí chất trưởng thành, diện mạo mỹ lệ nhanh chóng hiện ra."Ma Nữ Xám" Judith! Ngoài Judith ra, còn có một cô nàng mặc váy tầng màu vàng, đội mũ mềm tinh nghịch, cười như không cười bước ra từ cửa kính của một kiến trúc đổ nát."Ma Nữ Vàng" Tisavika.
Khi cô "Chính Nghĩa" biến thành Tâm Linh Cự Long với lớp vảy xám trắng, phía sau cô, một Audrey khác được dệt nên, đẹp như trong mộng ảo. Vừa được dệt ra, Audrey khoác váy dài trắng đã cúi đầu, dùng cổ Hermes ngữ tụng niệm một đoạn tôn danh:
"Cái bóng du hành trong vận mệnh, vị thần lừa dối tồn tại trong quá khứ, đấng cứu thế định sẵn sẽ đến..."...
Tại một nơi chỉ cách lối thông mà cô "Ma Thuật Sư" cưỡng ép mở ra khoảng hai ba cây số.
"Sao" Leonard mặc áo sơ mi trắng, gile đen, đeo găng tay đỏ, mái tóc hơi rối nhanh chóng hiện thân như quá trình dùng cục tẩy xóa đi một bức tranh phác thảo được tua ngược lại. Anh đã cầu nguyện với "Nữ Thần Đêm Tối" từ trước, đưa bản thân vào trạng thái Bí Ẩn để không bị "Ma Nữ Nguyên Sơ" phát hiện!
Sau đó, trong tình trạng Bí Ẩn mà Lumen cố ý không dò xét và anh cũng cố tình không nói cho đối phương, anh đã lặng lẽ bám theo phía sau, không bị gương chiếu ra để rồi bị kéo vào Thế giới trong gương. Ngay khi biến cố xảy ra, anh lập tức tụng niệm tôn danh của "Nữ Thần Đêm Tối", giải trừ trạng thái Bí Ẩn.
Nơi rìa hốc mắt của Leonard, từng con sâu nhỏ cấu thành từ các đốt trong suốt và bán trong suốt bò ra, giúp anh cảnh giới tình hình xung quanh. Buộc phải hoàn thành mọi chuẩn bị trước khi đám quyến giả của "Mẫu Thân Vĩ Đại" hay các tổ chức tà thần như phái phóng túng của "Hoa Hồng Học Phái" đang hoạt động ở giới Phế Tích nhận ra động tĩnh nơi này và giáng lâm ngăn cản!
Về phần các Thiên sứ của tổ chức chính thống như Dabomarch, Arianna đều không tham gia hành động lần này. Bởi nếu quá nhiều Thiên sứ đến giới Phế Tích cùng lúc đồng nghĩa với việc lực lượng trấn thủ khu bảo hộ sẽ không đủ, rất có thể bùng phát vấn đề nghiêm trọng —— không thể vì việc "Mẫu Thân Vĩ Đại" đang tập trung dung nạp "Mẫu Sào" mà mặc nhiên cho rằng Ngài ta không còn chút dư lực nào.
Leonard lấy ra từ trong "Túi đồ Lữ hành" của mình một cánh cửa gỗ. Cánh cửa đó không có khung, đơn độc cắm xuống mặt đất phế tích. Trên bề mặt nó khắc họa họa tiết muôn vàn tinh tú, tất cả đều lấp lánh ánh sáng rực rỡ. Đây là một đạo cụ mà cô "Ma Thuật Sư" đã dùng "Trùng Tinh Tú" của bản thân kết hợp với các nguyên liệu khác để chế tạo từ trước, không có tác dụng nào khác ngoài việc cố định lối ra vào của một nơi nhất định.
Nói cách khác, sau khi mở cánh cửa này, thứ nhìn thấy và tiến vào không còn là môi trường xung quanh nữa, mà là một nơi khác: Căn phòng phong ấn "0—17"!
—— Bản thân "0—17" là vật sống, vì vậy không thể bỏ vào "Túi đồ Lữ hành" để mang theo bên người. Hơn nữa trước khi sử dụng, nó buộc phải ở cùng với hai vật phong ấn khác để đảm bảo bản thân luôn ở trạng thái bị phong ấn. Ngoài ra,"Nữ Thần Đêm Tối" dựa vào Tính Duy Nhất của con đường "Tử Thần" và "Người Khổng Lồ" để giúp chống đỡ bức màn, thời gian Ngài tự mình giáng lâm vào thế giới thực là vô cùng hạn chế, không thể để mặc "0—17" tự ý hoạt động ngay từ đầu, buộc phải chờ đến thời khắc mấu chốt nhất mới khởi dụng. Trong tình huống này, chế tạo một cánh cửa dẫn đến nơi phong ấn, dùng đến đâu lấy đến đó là phương pháp tốt nhất!
"Sao" Leonard không hề do dự, nắm lấy tay nắm cửa, mở toang cánh cửa gỗ đang đứng sững trên mặt đất phế tích. Sau cửa là một mảnh tối tăm, nhưng có tiếng động truyền ra, dường như có ai đó đang giải trừ phong ấn. Chỉ trong vòng hai ba giây, một bóng hình đã xuất hiện nơi cửa.
Ngài ấy có mái tóc đen dài, khoác áo bào cổ điển có mũ trùm, ngoại hình tú mỹ, đôi mắt u ám nhưng thiếu đi linh tính.
"0—17","Thiên Sứ Bí Ẩn", vật chứa thần giáng của "Nữ Thần Đêm Tối"!