Sự giao thoa giữa sông Serenzo và sông Rhine đã tạo nên vùng thung lũng sông màu mỡ ở đại khu Trier. Từng ngôi làng, từng trang viên như những viên đá quý điểm xuyết trong đó, xâu chuỗi thành chiếc vòng cổ đẹp nhất và đắt giá nhất của Intis.
Thị trấn Vival là một thị trấn nằm ở rìa ngoài cùng của đại khu Trier, bất kể là vị trí địa lý hay tài nguyên sản vật đều khá bình thường, xưa nay không được coi trọng.
Bên trong nhà hát nhỏ dưới tầng hầm quán cà phê Thỏ Hoang, hiện tại không có biểu diễn múa rối, nhưng vẫn tụ tập hai ba mươi khán giả.
Trong số họ có người rõ ràng là dân trấn, có người dường như vừa từ các làng quê xung quanh đến, trên ống quần còn dính không ít bùn đất.
Dưới ánh sáng hơi vàng của đèn khí gas treo tường, ông chủ quán cà phê Dalbero đứng giữa sân khấu nhìn quanh một vòng, giơ tấm ảnh đen trắng trong tay lên nói:
"Di ảnh của Niel, các người vừa rồi đã nhìn rất rõ ràng.
"Hắn ta mưu toan phản bội chúng ta, sau đó, 'Bệnh Thần' vĩ đại đã giáng xuống sự trừng phạt."
Trên tấm ảnh đó, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi hai mắt trợn tròn, ngưng đọng nỗi sợ hãi, trên mặt có từng chỗ lở loét rõ rệt, nhiều chỗ đã có thể nhìn thấy xương trắng hếu.
Dalbero là một quý ông Intis rất điển hình, đôi mắt xanh lam xinh đẹp, mái tóc ngắn màu nâu hơi xoăn, bộ râu được cắt tỉa gọn gàng và khuôn mặt hồng hào nhưng gầy gò, khiến gã rất được các cô chào đón.
Nhưng lúc này, biểu cảm của gã lại vô cùng âm trầm và lạnh lẽo, ánh mắt quét qua khuôn mặt của từng tín đồ "Bệnh Thần".
Những người bị gã nhìn đều không tự chủ được cúi đầu xuống, lẩm bẩm:
"Nghênh đón Bệnh Thần, xua đuổi bệnh tật!
"Nghênh đón Bệnh Thần, xua đuổi bệnh tật!"
Dalbero cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu nói:
"Bệnh tật đã sớm rải đầy thế giới này, nhờ sự ân sủng của 'Bệnh Thần' vĩ đại, chúng không gặm nhấm tuyệt đại đa số con người, chỉ đối phó với loại người vứt bỏ thần linh này.
"Tôi tận mắt nhìn thấy, Niel chết trong đau đớn và hối hận, bị căn bệnh không thể chữa trị hành hạ đến sụp đổ.
"Các người phải nhớ kỹ, thành kính mới là liều thuốc tốt nhất, thành kính mới có thể khiến các người tránh xa bệnh tật!"
Đợi hoàn thành bài giảng hàng ngày, nhận sự dâng hiến của mỗi tín đồ, Dalbero để các giáo hữu chia tốp rời đi, tránh gây chú ý.
Sau đó, gã trở lại phòng ngủ trên lầu, bỏ tiền tài vừa thu được vào trong két sắt làm bằng kim loại.
Làm xong tất cả những việc này, Dalbero đang định đi về phía cửa, bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương toàn thân có sự thay đổi kỳ lạ.
Người trong gương nhanh chóng trở thành một người phụ nữ, mặc áo choàng đen, không kéo mũ trùm đầu lên.
Người phụ nữ đó trông cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, tóc đen như thác nước, mỗi sợi đều bóng mượt nhưng hơi thô hơn người bình thường một chút, đôi mắt như hồ nước cao nguyên, trong veo, sáng ngời, mộng ảo, khiến linh hồn Dalbero dường như chìm đắm vào trong đó.
Trong nhất thời, Dalbero quên cả kinh ngạc, quên cả đề phòng, quên cả sợ hãi, cứ thế nhìn người phụ nữ trong gương bước ra, đi đến trước mặt gã, có cảm giác giấc mộng cuối cùng cũng thành hiện thực.
"Ồ, nữ thần trong mộng của tôi, thiên sứ còn đẹp hơn cả thung lũng sông Trier, linh hồn của tôi, trái tim của tôi, có gì tôi có thể phục vụ Người không?" Dalbero phản xạ có điều kiện ca ngợi đối phương, bày tỏ sự nóng bỏng trong lòng mình.
Người Trier các ngươi a... Cho dù tín ngưỡng Tà Thần, nhận được ân tứ, nhân cách xuất hiện dị hóa, cũng không ảnh hưởng đến việc các ngươi xòe đuôi như chim công đực trong hoàn cảnh như thế này? Lumen lộ ra một nụ cười không quá rõ ràng:
"Ngươi là 'Sứ Giả Bệnh Tật'?"
Franka đã lấy được một số tài liệu liên quan đến "Bệnh Thần" từ chỗ "007", biết được tên của nhiều Danh sách ân tứ.
Trong đó, Danh sách 9 là "Bệnh nhân", còn gọi là "Bệnh nhân lở loét", Danh sách 8 là "Thư ký", Danh sách 7 là "Sâu mọt", còn gọi là "Kẻ hủ hóa", Danh sách 6 là "Sứ Giả Bệnh Tật", Danh sách 5 là "Đứa con của sự thối rữa", Danh sách 4 là "Người tất tử".
Dalbero đột nhiên rùng mình một cái, dựa vào đức tin đối với "Bệnh Thần" thoát khỏi sức quyến rũ của người đẹp trước mắt.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì." Gã biết mình nên nghĩ cách thoát khỏi tiếp xúc, hoặc là đột nhiên ra tay, khống chế đối phương, nhưng lại không nỡ.
Lumen nhếch khóe miệng nói:
"Ngươi có muốn nghe xem ta tìm đến đây bằng cách nào không?
"Đầu tiên dùng 'Bói toán gương ma' xác định phạm vi đại khái, tiếp đó thâm nhập vào cơ quan chính phủ, lấy dữ liệu người chết vì bệnh trong mấy năm gần đây, làm so sánh trước sau. Sau đó, nhờ Phi phàm giả không dễ bị chú ý đến quán rượu và những nơi khác nghe ngóng xem mấy tháng nay có ai mắc bệnh nặng mà bỗng nhiên khỏi bệnh không. Cuối cùng, đến nhà xác bệnh viện kiểm tra người chết trong khoảng thời gian này.
"Có lẽ là thần linh phù hộ, vận may của ta cũng không tệ, phát hiện ra Niel chết vì toàn thân lở loét.
"Vị bác sĩ và hai nhân viên hộ lý kia đều là tín đồ của 'Bệnh Thần' đúng không? Dựa vào họ, sự trừng phạt tương tự chưa từng bị lộ, sau đó 'giúp đỡ' xin hỏa táng là không vấn đề gì rồi."
Dalbero gian nan, phức tạp nuốt nước miếng một cái:
"Cô, cô muốn làm gì?"
"Ta là một Ma nữ, ngươi biết Ma nữ là gì chứ?" Lumen mỉm cười hỏi ngược lại.
Dalbero lập tức chợt hiểu ra:
"Biết một chút, thảo nào..."
Thảo nào có sức quyến rũ lớn như vậy!
Chỉ dựa vào dung mạo, vóc dáng và khí chất, đã khiến người ta muốn tín ngưỡng!
Mặc dù giáo phái luôn nhấn mạnh Ma nữ là kẻ địch, nhưng, cũng không phải là không thể thiết lập liên hệ, chỉ cần lợi ích hiện tại nhất quán, bất kỳ thế lực nào cũng có thể hợp tác ngắn hạn!
"Vậy ngươi cũng nên biết, Giáo phái Ma Nữ chúng ta bị chính phủ quy vào loại tà giáo, nơi nơi đàn áp." Ánh mắt Lumen khá bất đắc dĩ nói,"Chúng ta sắp không ở nổi Trier nữa rồi, muốn tìm các ngươi hợp tác."
"Hợp tác?" Trong lòng Dalbero vạn phần đồng ý, nhưng vẫn dựa trên đức tin đối với "Bệnh Thần", giữ lại lòng cảnh giác cơ bản nhất.
"Đúng, Nguyên Sơ hy vọng tương lai có thể nhận được sự che chở của 'Bệnh Thần' vĩ đại, Ngài thậm chí nguyện ý trở thành bạn đời của 'Bệnh Thần'." Lumen cười như không cười nói.
Không đợi Dalbero phản hồi, cậu hơi hất cằm nói:
"Báo cáo với cấp trên của ngươi đi, trong chuyện này, ngươi chắc chắn không thể làm chủ."
Dalbero lập tức cảm thấy uất ức, từ đó nảy sinh một sự thôi thúc:
Giết chết cấp trên, trở thành cấp trên, sau đó có được tư cách, bàn bạc chuyện hợp tác đàng hoàng với Ma nữ xinh đẹp trước mắt!
Sao có thể bị cô ấy coi thường?
Lý trí cuối cùng khiến Dalbero kiểm soát được bản thân, gã thành tâm thành ý nói:
"Tôi, tôi sẽ tìm cơ hội báo cáo."
Ý ngầm của gã là, không thể dưới sự giám sát của cô, hơn nữa tôi cũng phải đổi sang một môi trường an toàn hơn.
Lumen khẽ gật đầu, cười cười nói:
"Có phải ngươi đang lặng lẽ gieo rắc bệnh tật, muốn làm suy yếu ta, khống chế ta?"
Khuôn mặt Dalbero đỏ bừng trong nháy mắt, gã lắp bắp, ấp úng nói:
"Cái, cái này chỉ là lựa chọn theo bản năng.
"Cô đến quá đột ngột, tôi buộc phải làm như vậy."
"Ta có thể hiểu." Lumen cười nói,"Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, bệnh tật không có tác dụng gì với Ma nữ."
Nói xong, hình bóng của cậu đột nhiên nhạt đi, cứ thế biến mất ngay trước mặt Dalbero.
Đây chỉ là một hình chiếu Lumen mượn thế giới trong gương giáng xuống!
"Cô ấy tốt thật đấy, còn nhắc nhở mình..." Dalbero lưu luyến không nỡ nhìn chiếc gương toàn thân trong phòng và vị trí Ma nữ vừa đứng, cảm thấy trong không khí vẫn còn vương vấn hương thơm thoang thoảng.
Mất mười mấy hai mươi giây, gã mới miễn cưỡng thoát khỏi trạng thái hiện tại, nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, bước nhanh rời khỏi phòng ngủ chính, đến thư phòng, mở một mật thất.
Trong mật thất không có gì cả, vách tường trọc lốc, sơn loang lổ, một vẻ suy tàn.
Dalbero thắp nến trắng lên, khóa trái cửa mật thất, cẩn thận kiểm tra tình hình xung quanh.
Sau khi xác nhận không có bất kỳ bất thường nào, gã quỳ hai gối xuống đất, bày ra dáng vẻ cầu nguyện nhận tội.
Ngay sau đó, gã dùng một loại ngôn ngữ cổ xưa tang thương, đến cả ngữ nghĩa bản thân dường như cũng đang mất đi tụng niệm:
"Sứ giả của sa đọa và hủ hóa, nhân chứng cho sự diệt vong của loài người, đứa con của thối rữa và bệnh tật, bàn tay của Thần Suy Tàn, 'Bệnh Thần' vĩ đại..."
Gã đang cầu nguyện và thỉnh cầu với cấp trên của mình, mấy câu đầu đều chỉ đối phương, nhưng câu "Bệnh Thần" thì không phải —— cấp trên của gã để che giấu tên thật của bản thân, đã cố ý mượn dùng đại danh từ của Thần linh mình tin thờ, nói là có thể dựa vào mô tả của bốn câu đầu và môi trường hiện tại để "hưởng ứng ở gần".
Trong tiếng tụng niệm thành kính của Dalbero, mật thất vốn chỉ có ánh nến lờ mờ càng thêm ảm đạm, ngọn lửa nến lắc lư, sắp sửa tắt ngúm.
Cùng lúc đó, trong một căn phòng nào đó của ngôi nhà đối diện quán cà phê Thỏ Hoang.
Lumen cầm một chiếc gương bạc giản dị, chiếu ra quán cà phê và kiến trúc phía trên nó.
Trong hiện thực, người đi đường qua lại tấp nập, khách trong quán cà phê không nhiều nhưng cũng không ít, nhưng trong gương, chỉ có kiến trúc và căn phòng tương ứng tồn tại, không có dấu vết của con người và sinh linh khác.
Không, có một người.
Ở một nơi nào đó trong tòa kiến trúc trong gương, một mật thất không có cửa sổ, Dalbero đang quỳ trước ngọn nến ngày càng vàng vọt và ảm đạm, thành kính cầu nguyện.
Trong hiện thực, mật thất trong nhà vẫn tồn tại, nhưng không có ngọn nến được thắp sáng, cũng không có Dalbero.
Đợi đến khi Dalbero tụng niệm xong tôn danh, Lumen lập tức cảm thấy có thông tin cố gắng chui ra từ trong gương, thiết lập mối liên hệ thần bí nào đó.
Cậu không ngăn cản, cũng không gây ảnh hưởng.
Rất nhanh, Dalbero nghe thấy giọng nói khàn khàn trầm thấp:
"Có chuyện gì?"
Dalbero lập tức báo cáo:
"Có Ma nữ tìm đến tôi, đại diện cho Giáo phái Ma Nữ tìm kiếm hợp tác."
"Ma nữ..." Dalbero chợt nghe thấy cấp trên chửi mắng đầy giận dữ,"Đồ ngu, chết tiệt!"
Ơ... Dalbero còn chưa kịp hoàn hồn, cơ thể đã thối rữa cấp tốc, cơn đau kịch liệt đâm vào não hải gã.
Gã chắc chắn phải chết.
Nhưng trước đó, Lumen ở thế giới hiện thực đã phát hiện ra ý niệm men theo mối liên hệ thần bí được thiết lập trước đó chui vào thế giới trong gương, rơi về phía Dalbero.
Cậu lập tức đưa tay phải ra, vuốt nhẹ lên bề mặt gương bạc.
Ý niệm đến từ phương xa lập tức để lại dấu vết trong thế giới trong gương.
Franka bên cạnh cậu cầm một chiếc gương khác, mượn đó thực hiện "Bói toán gương ma" hỏi linh tính bản thân:
"Nguồn gốc của dấu vết ở đâu...
"Nguồn gốc của dấu vết ở đâu...
"..."
Trong nháy mắt, chiếc gương của Franka chiếu ra một cảnh tượng:
Tối tăm, khép kín, dường như là bên trong một cỗ quan tài, dường như có một thi thể chưa hoàn toàn thối rữa.