Khi câu nói này vừa dứt, ánh mắt An Nghị lập tức hiện lên một thoáng ngây dại, rồi tiếp tục đi theo bên cạnh bác sĩ chủ nhiệm như chưa từng có gì xảy ra.
"Có hứng thú không, bây giờ đi luôn nhé? Các bạn!"
Phòng bên cạnh lại truyền tới giọng nói ôn hòa khiến người ta bất an.
"Thời gian không đợi người, cùng nhau chứ?"
Lý Phái Bạch lập tức mở mắt, thấp giọng hỏi: "Được, định làm thế nào? Làm sao tránh được camera giám sát, vượt qua hai mươi lăm cánh cửa mà rời đi?"
Đây mới là điều cô quan tâm.
Nếu không phải vì bây giờ không thể lập tức giết người, cô đã không nghĩ đến việc giết một kẻ xui xẻo để vào phòng bệnh nguy hiểm cấp cao, tìm người khác hợp tác rồi.
"Ha hả, đừng quên tôi làm nghề gì, chỉ cần cô giúp tôi mở cánh cửa này, tôi sẽ đưa cô rời khỏi bệnh viện tâm thần Quỷ Sơn an toàn." Lục Trầm cười khẽ, giọng điệu đầy tự tin.
"Tiểu Hứa phòng bên cũng sẽ đi cùng. Bần đạo là Trương Thiên Huyền, có thể cầu may tránh họa giúp hai vị, Tiểu Hứa có thể giúp chúng ta mở hai mươi lăm cánh cửa."
Mọi người lập tức nhất trí. Lý Phái Bạch đột nhiên ngồi bật dậy làm ra vài động tác chém, camera trong phòng lập tức vỡ nát.
Sau đó cô mở cửa, người đồng thời bước ra còn có một thanh niên, trên mặt anh ta có vết sẹo kéo dài từ giữa trán đến huyệt thái dương.
Đây chính là Tiểu Hứa trong miệng bán tiên.
Lý Phái Bạch dùng dị năng không gian cắt cửa phòng bên cạnh, Tiểu Hứa cũng mở cửa phòng của bán tiên.
Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được sự dao động của dị năng, ánh mắt Lý Phái Bạch nhìn thanh niên kia liền trở nên sâu thẳm.
Hệ kim loại?
Bốn người ra ngoài, Tiểu Hứa còn mở thêm một phòng bên, người đi ra là một nữ sinh gầy với yếu sắc mặt không tốt, trông giống học sinh cấp ba.
Lục Trầm ung dung tháo kính gọng vàng xuống, nhìn camera, ra dấu im lặng.
Sau đó anh ta còn ra vẻ mà giơ tay lên đầu búng nhẹ.
Lý Phái Bạch thấy vậy thì không kiên nhẫn đá vào mông anh ta một cái: "Mẹ nó, nhanh lên đi."
Cô đang gấp, không rảnh nhìn tên đại lão tương lai này làm trò.
Lục Trầm lảo đảo, vội vàng đeo kính lại. Khi quay đầu nhìn Lý Phái Bạch thì ánh mắt không hề thiện chí. Nhưng khi cô lại giơ chân lên thì anh ta lập tức thu ánh nhìn, làm một động tác mời.
"Theo bần đạo suy tính, chúng ta nên đi thay đồ trước mới là an toàn nhất."
Trương Thiên Huyền bấm tay niệm chú, đi trước dẫn đường.