Chương 45

Ra Khỏi Viện Tâm Thần, Ác Nữ Tung Hoành Mạt Thế

undefined 23-02-2026 07:38:59

Cô bước đến trước một chiếc bình hoa, xoay nó một chút, một cánh cửa ngầm lập tức mở ra, trên bức tường đối diện treo đầy vũ khí lạnh. Lý Phái Bạch lấy hết những lưỡi dao có thể dùng, tiện tay lấy thêm một cây chùy có gai và một cái rìu. Còn thiếu súng ống, nhưng thứ này rất khó mua, hơn nữa hiện tại cô không thể để lộ thân phận. Trong khi cô đang suy tính thì ở nơi khác đã có người bắt đầu mặc cả. Trương Thiên Huyền vuốt râu, chặn đường một thanh niên có vẻ ngoài cứng rắn: "Tiểu Hứa à, bần đạo giúp cậu vượt một kiếp, cậu giúp bần đạo kiếm ít AK, 98K, Beretta, SIG Sauer, Walther, nếu có đại bác thì cũng cho bần đạo vài khẩu đi." Hứa Diệp nhìn ông ta như nhìn người điên. Anh ta lùi lại hai bước, xoay người rời đi, chẳng buồn đáp lời. Thấy vậy, Trương Thiên Huyền vội vàng đuổi theo: "Ê ê ê, bần đạo không kén chọn đâu, cái gì bần đạo cũng dùng được. Chỉ là để phòng thân thôi, cậu đừng đi mà!" "Hứa Nhi, tiểu hữu, bảo bối, Hachimi... Á á á á, đau, đau, đau..." Hứa Diệp đột nhiên dừng lại khiến Trương Thiên Huyền đâm sầm vào lưng anh ta. "Câm miệng, buồn nôn chết được." "Tiểu Hứa à, cậu xem, về súng ống ấy..." Trương Thiên Huyền nở nụ cười nịnh nọt. "Không phải lúc nào đạo sĩ các ông cũng đều nói về nhân quả, phải tránh xa tục thế sao?" Hứa Diệp thắc mắc, sau khi bị bắt vào bệnh viện tâm thần, anh ta từng nhiều lần thấy người của chính phủ đến tìm ông đạo sĩ điên này bói vận nước. "Vớ vẩn, tuổi còn trẻ mà sao cậu lại mê tín thế? Bây giờ là xã hội chủ nghĩa rồi, phải tin vào khoa học! Tính toán cái gì, cầm súng AK trong tay chẳng phải an toàn hơn sao?" Trương Thiên Huyền tỏ vẻ đau lòng, hận rèn sắt không thành thép. "Không phải ông thường xem vận nước cho họ à?" Hứa Diệp hỏi. "Chuyện nào ra chuyện đó. Nếu họ chịu học hành thêm chút kiến thức thì cần gì phải hỏi tôi?" Trương Thiên Huyền bĩu môi, rồi đổi giọng: "Tiểu Hứa à, cậu giúp tôi kiếm ít hàng nóng đi, tôi giúp cậu vượt qua một tử kiếp." Tuy Hứa Diệp không tin mấy chuyện này, nhưng mấy năm nay cũng biết lão đạo sĩ điên này có chút bản lĩnh. Anh ta chỉ do dự chốc lát liền đồng ý. "Thứ ông muốn tôi không có, nhưng tôi có thể cho ông hai khẩu súng tự chế, kèm theo mỗi khẩu năm mươi viên đạn." "Vậy bần đạo cũng tặng cậu một lời: Tháng mười này cậu sẽ có một kiếp nạn sinh tử. Nếu muốn vượt qua, hãy đến Quỷ Sơn." Theo tính toán của mình, Trương Thiên Huyền xác định tai kiếp này thuộc về thủy tai (lũ lụt). Quỷ Sơn là nơi cao nhất trong vài thành phố lân cận, trong khi khu trung tâm Thành phố G lại là nơi thấp nhất. Vì thế, ông ta khẳng định đó là thiên tai do mưa lớn gây nên. Vì điều đó, ông ta đã mua một căn nhà ở Quỷ Sơn để vượt kiếp. Dù hơn hai mươi năm không xuống núi, nhưng chỉ cần danh tiếng ông ta vừa lộ ra, đã có vô số phú hào sẵn sàng trả tiền thay ông ta. Nhận tiền người ta, thay người ta giải nạn. Hơn nữa, kiếp nạn này là dành cho tất cả mọi người, bản thân ông ta cũng nằm trong số đó. Hứa Diệp nghe xong, nói: "Đêm rằm tháng sau, mười hai giờ khuya, đến rừng Quỷ Sơn lấy hàng." Mỗi ngày, Lý Phái Bạch hoặc là tích trữ hàng hóa, hoặc là tích trữ nước, nếu không thì lại cầm bản đồ quan sát địa hình để tiện "mua hàng 0 đồng" sau khi mạt thế đến. Cô vừa bán hết đống hàng xa xỉ và kiếm được một khoản thì đã nhận được điện thoại gọi đến từ giám đốc Trương Diệu Tổ.