Cảm giác năng lượng cạn kiệt quá nhanh khiến cô lập tức dừng lại.
Quả nhiên, đây đúng là loại dị năng biến thái nhất trong hệ đặc biệt, lượng tiêu hao quá khủng khiếp.
Tuy vậy, khi dùng trong không gian riêng lại không tiêu tốn nhiều năng lượng đến vậy.
Nghĩ đến đó, cô kéo chăn và ga trên giường phủ lên thi thể đã biến dạng của bà ta, thu lại không gian rồi sang phòng của Tần Bình Bình, tìm thấy trong ngăn kéo có một tấm thẻ ngân hàng và một chiếc hộp.
Cô không kiểm tra bên trong mà cất thẳng vào không gian. Khi nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, Lý Phái Bạch vung hai lưỡi dao không gian ra cắt đứt cửa sổ, nhảy ra ngoài bỏ trốn.
Khi An Nghị dẫn người xông vào, trong phòng đã chẳng còn ai, mùi khói thuốc đặc quánh che mất dấu vết của tử thi.
Họ chia nhau kiểm tra từng phòng, phát hiện cửa sổ phòng Tần Bình Bình bị phá, An Nghị lập tức nói với cấp dưới: "Đuổi theo!"
Anh ta rời khỏi căn nhà, sang gõ cửa nhà hàng xóm, giới thiệu: "Xin chào, tôi là An Nghị, thuộc đội cảnh sát hình sự Thành phố G. Xin hỏi, hàng xóm bên cạnh vừa đi đâu vậy?"
Người hàng xóm, cũng chính là người vừa chơi mạt chược với Tần Bình Bình xong thấy cảnh sát liền nói: "Vừa nãy con trai bà ta về, nếu không ở nhà thì chắc đã ra ăn ngoài ăn rồi, giờ cũng gần đến giờ cơm mà."
"Các cô có từng gặp con gái bà ấy chưa?" An Nghị hỏi tiếp.
"Không, con gái bà ta ít khi về lắm, nghe nói là minh tinh gì đó, chúng tôi chưa thấy bao giờ. Đồng chí à, nếu không có chuyện gì thì tôi đi nấu cơm nhé."
"Khoan đã, cô có chắc người về là con trai của bà ta không?" An Nghị có linh cảm rằng người quay về là Lý Phái Bạch, chứ không phải Lý Diệu Tổ.
"Phải, chúng tôi quen đứa nhỏ ấy từ nhỏ đến lớn, sao có thể nhận nhầm được? Thằng Diệu Tổ nó lầm lì ít nói, thấy ai cũng không chào, vừa rồi..."
"Vừa rồi tụi tôi đang tán gẫu, thấy nó về thì giải tán luôn, nghe bảo cuối năm nay nó đi du học nên dạo này toàn lo vụ đó."
"Đội trưởng! Không tìm thấy ai, chỉ mất một ít tài sản thôi!" Đội viên chạy đến báo cáo.
"Ha, nhà họ có gì đâu mà mất, mà này... Họ phạm tội gì à?" Hàng xóm tò mò hỏi.
"Đừng hỏi linh tinh." Đội viên lạnh giọng cảnh cáo.
"Tiểu Hầu, chú ý lời nói." An Nghị giả vờ trách một câu, rồi quay sang người hàng xóm vừa cung cấp manh mối nói: "Không có gì đâu, con gái bà ấy bị bệnh, vì không liên lạc được với người nhà nên công ty báo cảnh sát thôi."
Lý Phái Bạch rời đi ngay dưới mí mắt của cảnh sát, trên đường cô đổi xe hai lần, sau đó đến cửa tiệm để lấy cơm hộp hằng ngày. Nhưng vừa dừng xe, cô đã thấy mấy sinh viên tay cầm thìa, xẻng, đang cãi nhau với một bà thím nằm dưới đất trước cửa.
Lại gần xem, ồ, còn có một sinh viên khác cũng đang nằm trên tấm bìa giấy, thi thoảng còn co giật mấy cái.
Lý Phái Bạch giật mình, thằng nhóc này đừng có chuyện gì đấy nhé, dính đến kiện cáo thì phiền toái lắm.
Cô lập tức chạy lại hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Ông chủ, con mụ béo mặt to miệng thối này là hàng xóm, bà ta ăn trộm cơm hộp của bọn em. Ăn trộm rồi còn không chịu trả, bọn em nói lý thì bà ta lại đòi bồi thường tiền!"
Lý Phái Bạch nhìn sinh viên đang nằm dưới đất.
"Bà ta đánh Hoàng Vĩnh, sau đó thì tự mình nằm xuống."
"Phì phì phì! Không phải chỉ lấy hai hộp cơm thôi sao? Tao lấy thì đã làm sao, hả? A a a a, hôm nay bọn mày dọa tao rồi, phải bồi thường, bồi thường, bồi thường!"